![]()
|
|
|
|||||||
DIỄN ĐÀN THẢO LUẬN CHÍNH TRỊ
Nơi đăng những bài viết thời sự chính trị nóng bỏng liên quan đến hiện tình đất nước để cùng nhau thảo luận |
![]() |
|
|
Thread Tools | Search this Thread | Display Modes |
|
#1
|
|||
|
|||
Hơn 34 năm về trước tôi là một đứa trẻ rất nhỏ. Sài Gòn còn đọng lại trong tôi qua hình ảnh của cha mẹ để lại. Tôi lớn lên trong lòng chế độ cộng sản, được giáo dục bởi chế độ, nhưng rồi trong tôi "thức tỉnh" những điều và cảm thấy mình may mắn được nhận ra. Cái quan tâm lớn nhất của tôi là làm thế nào để những thế hệ của tôi và nhỏ hơn được biết ra sự thật về cuộc chiến tranh hơn 30 năm về trước. Thời gian này được dịp để tôi có đôi lời tâm sự và nhắn gởi.30/4 đen, 30/4 Quốc Hận. Ít nhất một lần khi nghe điều này tôi và các bạn đều nghĩ là gàn, thậm chí là " phản động ".Và rồi một ngày khi tôi phát hiện, mình cũng như bao thế hệ thanh niên khác đều bị lừa, những gì mà chúng ta tiếp nhận từ nền văn hoá cộng sản hoàn toàn trái ngược. Tôi tin vào những điều đó đơn giản chỉ là một cái nhìn qua cuộc sống thực tế và những gì mà đảng cộng sản đương thời đã và đang gây hại cho dân tộc Việt Nam. Hôm nay, một 30/4 nữa lại về, chúng ta không ăn mừng một chiến thắng vẻ vang hay một ngày toàn thắng giành độc lập.Tôi và các bạn đang tiếp tay cho đảng cộng sản ăn mừng ngày 30/4 tang thương này một cách vô thức. Đây là một biến cố đau thương là vì ngày này chính là ngày Miền Nam Việt Nam chúng ta đã bị cướp bởi Cộng Sản Bắc Việt. Hai cuộc kháng chiến lớn chống Pháp-Mỹ mà chúng ta được nhồi nhét vào đầu thực chất là một âm mưu bành trướng thế lực của cộng sản đỏ. Đâu chỉ thế, ngày này đã khiến cho toàn dân tộc Việt Nam mất đất nước vào tay ngoại bang phương bắc mà tập đoàn cộng sản là chiếc cầu nối để rước voi về giày mả tổ. Thật vậy, hãy thử nhìn lại, thảm cảnh ngày hôm nay, người dân chúng ta đâu chỉ ăn đồ Tàu, xài đồ Tàu mà các cô gái Việt Nam hôm nay trở thành những món hàng cho trai Tàu lựa chon. Hơn thế nữa, đất nước chúng ta đã bắt đầu xuất hiện những con đường mang tên Tàu. Cái tên Sài Gòn bị đảng cộng sản thay bằng tên thành phố Hồ Chí Minh. Tôi và các bạn vẫn còn có một ngày sẽ đòi trả lại hai chữ Sài Gòn vốn trở thành cái tên thân yêu và mãi mãi vĩnh cửu trong lòng tất cả .Thế nhưng nếu bị đổi là thành phố Mao Trạch Đông hay Ôn Gia Bảo...thì một chút cơ hội cho chúng ta cũng sẽ không còn. Sự tủi nhục và thảm cảnh này ai có tội? Người Việt Nam chăng? Không, họ chỉ có lỗi khi câm nín sống xuôi theo chiều gió chứ không có tội. Kẻ có tội chính là đầu sỏ Hồ Chí Minh- người mà chúng ta luôn bị bắt buộc phải tôn kính và học tập, là nhà cầm quyền cộng sản tàn ác mà ông ta đã đào tạo nên. Tôi và các bạn, sự im lặng của chúng ta bao năm qua là tiếp tay cho thế lực gian ác đó. Trên thực tế, người dân dù ngu dốt, ít học và thiếu hiểu biết nhưng vẫn có thể nhận thức được rằng họ đang bị đối xử bất công, thậm chí nhà cầm quyền cộng sản đôi khi xem họ thua cả loài vật. Người dân chỉ có bổn phận nghe và làm theo chứ không được quyền nói, điều này tôi và các bạn đều được chứng kiến hàng ngày.Thế nhưng có căm phẫn, chửi rủa sự tàn bạo của chế độ này cũng không đưa đất nước thoát ra khỏi thảm cảnh hiện nay. Tự do thật sự không phải đòi mà có, nó cần phải được đánh đổi, đôi khi cả bằng máu. Đất nước chúng ta thật sự đã mất kể từ ngày mất Miền Nam Việt Nam chứ không phải đến bây giờ mới thảng thốt kêu: “Sắp mất nước!" Lời nói vô hại, sự than vãn cũng không có ích lợi gì. Thế nhưng nếu như lời nói có thể tẩy não thế hệ như chúng ta và lớp trẻ mai sau vốn đã bị nền giáo dục cộng sản độc hại, có thể thức tỉnh để xiết chặt tay trong tay cùng nhau đập tan sự thống trị nhu nhược đối với ngoại bang và tàn bạo với dân tộc, để đòi lại quyền làm người cho bạn, cho tôi và cho tất cả những người dân Việt khốn khổ dưới ách thống trị của đảng cộng sản mấy mươi năm qua. Chúng ta chẳng phải đã từng học: "Giặc đến nhà đàn bà cũng đánh". Đất nước hôm nay, đâu cần giặc phải đến bởi giặc vốn đã ở trong mái nhà của chúng ta từ lâu thì hà cớ gì chúng ta lại câm nín, đem những đồng tiền mồ hôi, thấm đượm nước mắt để vỗ béo cho những tên thái thú, những tên cộng nô vốn mang hình dạng người nhưng không khác gì bầy sói lang. Nói mất Hoàng Sa-Trường Sa, giới trẻ chúng ta đa phần vẫn bàng quang cho rằng "chuyện nhà nước". Nhà không có mái sao gọi là nhà? Đất nước không còn, mái ấm gia đình tất sẽ không còn. Hãy thức tỉnh đi các bạn! Chúng ta là những con người thực, có tri giác và biết nhận thức thì đừng cam tâm sống trong thế giới ảo mà đảng cộng sản đã áp đặt tạo dựng. Im lặng chính là sự đồng thuận với tội ác. Một tiếng nói, một lời rỉ tai cho dù nhỏ bé nhưng với trăm ngàn tiếng nói ấy góp lại sẽ trở thành một cơn sóng lớn nhấn chìm tập đoàn đảng cộng sản bán nước cầu vinh trong một ngày không xa. Thúy Nga Việt Nam |
|
#2
|
|||
|
|||
|
Mưa Sài Gòn
Tonight I stepped outside to let my dog out to do his business, and I was greeted my sprinkles of cold winter rain. That moment brought me back to Saigon-and made me miss the rain. There's something about the rain in Sài gòn that leaves a lasting impression on me. Maybe it's the way it suddenly decides to pour on you. It has no schedule, no warning. It could be bright and sunny, and the next thing you know, you're fighting for a space under one of the veranda's to shield yourself from the downpour. I remember when I was a kid, I would always tắm mưa, or shower in the rain. I would run around the street with the other kids in the neighborhood, playing soccer or tag in the rain. As a little boy, it was a real treasure to get that relief from the summer heat. Now even as an adult, I sometimes just want to walk out in the street and stand there, and let the rain fall on me. To let the rain drops of Sài gòn embrace me. Cơn mưa chiều bất chợt đến, rồi lại bất chợt đi, đã ko ít ai là không một lần dừng chân trú mưa... ngắm nghía, trầm trồ, hay "gấu nghiến" những giọt mưa long lanh bảy sắc, lúc treo lơ lửng, lúc rơi lột bộp, lúc đùa giỡn nhảy nhót giữa không trung... như xoá bớt bao muộn phiền của cuộc sống đời thường, đưa lòng Người về phút lắng đọng ... Nhớ!...Thương! ... Những hạt mưa chiều lặng lẽ! Đường phố vắng hơn, dòng người tìm nơi trú chân, chỉ thoáng đâu có, những con người, những số phận nghèo, vẫn đội mưa, vẫn đi... đi tìm miếng cơm manh áo, đi trong chiều mưa... Mưa lâu sẽ lạnh, mưa dầm sẽ thấm đất, ước chi có một làn hơi ấm qua đây... dòm lên ánh đèn pha lê cũng đủ rồi, phải ko???... Mưa tạm ngưng, Nhỏ lang thang trên phố SG... chợt thèm cảm giác tan lạnh của cà rem, ghé vào để tìm cảm giác lành lạnh của một mùa mưa SG. Mưa SG nhanh đến nhanh đi, cũng như con người SG mau lẹ. Mưa cả đêm, râm rỉ thi thoảng rì rào... sáng cuối tuần nhìn những hạt mưa tí tách đang rơi. Vùng mình ra khỏi mền, mới thấy mình nên làm một điều gì có ý nghĩa của ngày thứ 7, ko phải bộn bề công việc, chợt nhìn thấy phía bên kia nhà, thấp thoáng mấy người vẫn đang say mê làm việc... ............. Thôi buồn quá , mất công mình lại đ...... thằng hồ.. Thôi mượn cậu chuyện kể khá hay của anh Hồ Hủi tặng các bạn nhá !( tuy không còn bên đó nữa , nhưng TT sưu tầm....heeeeeee) Mặc dù bây giờ , cái cảnh người dân VN phải "Xếp Hàng Cả Ngày" trước cửa hàng mậu dich vừa lườm nguýt, gấu ó nhau để giành chỗ, vừa nhẫn nhục nghe các đồng chí mậu dịch chửi như tát nước vào mặt....đã qua (*), nhưng cái con người "mới xã hội chủ nghĩa" mà ông Hồ đã khổ công "trồng" từ 1954 tới nay thì vẫn còn đó -không những thế- họ đã thành những cây cao bóng cả, đồng thời cũng đã sinh chồi, nẩy nhánh thành cả một thế hệ ....) được đảng uốn nắn từ "quen" nghe chửi thành "nghiện" nghe chửi mất rồi . Cá nhân tôi đã từng lấy làm kinh ngạc về tính nhẫn nhục ,chịu đựng của các "cán-bộ, công nhân viên nhà nước" trước sự chanh chua, đanh đá, xấc xược, mất dậy...cùa các "đồng chí" mậu dịch viên (MDV) cửa hàng phân phối thực phẩm .... Xin kể một câu chuyện mà tôi được "tai nghe mắt thấy" tại một cửa hàng phân phối thực phẩm thời bao cấp như sau... Hôm ấy HH được "phân" đi làm "tài xế" chở hàng phân phối (từ của hàng thương nghiệp) về cho cán bộ công nhân viên, dĩ nhiên là có đồng chí "lãnh đạo" (Thư ký Công Đoàn) đi theo, và trên đường về, đồng chí đã "lệnh" cho Hồ Hụi chở bà ta đến cửa hàng thịt để bả "tranh thủ" mua thịt lợn tiêu chuẩn mà theo bà thì bà đã "liên hệ" trước với đồng chí cửa hàng trưởng để được "phân" cho chỗ tốt rồi, nhưng rủi một điều là vì tới trễ nên bà cửa hàng trưởng đã "tranh thủ" đi đón con ...và "đồng chí" mậu dịch viên (MDV) đã bán cho bà "xếp" của HH một miếng thịt bụng đầy mỡ...bạc nhạc, bà "xếp" của HH bèn đi một đường nặn nỉ : - Em đã "liên hệ" trước với đồng chí L...rồi, xin chị "phân" cho em miếng mông .. vì hôm nay là giỗ ông cụ nhà em...Mong chị ...thông cảm .... Cô MDV (trẻ hơn bà thư ký công đoàn cùa HH) trừng mắt quát: - "Phân" thế lào thì lấy thế ấy...không lấy thì chờ hôm nào có mông hẵng....giỗ, người sống còn "đéo" có mông mà ăn, huống chi là.....ma .... Lếu cứ chết mà được ăn "mông" thì ai mà chả muốn...chết !!!! ...Dù bị chửi như thế mà bà "xếp" của HH vẫn nhẫn nhục cầm miếng thịt bạc nhạc về làm làm giỗ cho ông bố "liệt sĩ" đã anh dũng hy sinh cho chính nghĩa "quốc tế vô sản" của bác Hồ thì quả là một điều làm cho những người miền Nam (như HH) ngạc nhiên hết sức . -------------------------- Milou...Milou...Let's go |
|
|