Vietland

Kính chúc quí thân hữu bạn đọc, một năm mới hạnh phúc, an khang thịnh vượng ............. Vui Xuân không quên Việt Cộng tàn sát 7.600 đồng bào Huế 1968 ............... CUNG CHÚC TÂN XUÂN .


 

Trở lại   Vietland > DIỄN ĐÀN TIN TỨC THỜI SỰ > Tin Quốc Nội

Tin Quốc Nội
Nơi đăng tin tức xảy ra trong nước
hoặc liên quan đến quốc nội

Góp ý
 
Thread Tools Search this Thread Display Modes
  #1  
Duy Tường Duy Tường is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jul 2008
Posts: 706
Thanks: 1
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default Trịnh Hội thăm mộ cố Tổng Thống Ngô Ðình Diệm

Old Ngày 23-11-2009, giờ 14:26
Mặc dù tôi không phải là người thường nghĩ về cái chết vì thật ra tuổi cũng chưa đến đỗi gần đất xa trời cho lắm nhưng chẳng hiểu sao tôi lại thích thỉnh thoảng đi thăm…nghĩa địa. Cách đây trên 10 năm về trước khi tôi được chuyển về Việt Nam lần đầu tiên để đi làm cho một công ty luật của Úc có văn phòng ở Hà Nội,
tôi đã được người cậu ruột của tôi hỏi tôi có muốn đi thăm mộ của cố tổng thống Ngô Đình Diệm hay không? Câu trả lời của tôi lúc ấy dĩ nhiên là muốn. Rất muốn là đằng khác vì từ nhỏ tôi đã tự biết là mình thích sử hơn thích văn. Nhất là loại sử đầy những mẩu chuyện liên quan đến chiến tranh, tinh thần tự quốc, tự cường của dân tộc Việt Nam từ thuở khai thiên lập quốc mãi cho đến sau này.
Cho đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ cái cảm giác tự hào, nếu không muốn nói là tự kiêu của chính mình mỗi khi nghe được bài thơ này của Lý Thường Kiệt:

Nam quốc sơn hà Nam đế cư
Tiệt nhiên định phận tại thiên thư
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư

Mặc dù thú thật đối với một thằng bé đang học tiểu học như tôi lúc ấy thì ngay cả câu cuối ‘Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư’ tôi cũng chẳng hiểu nó là cái quái gì nói chi đến cảm nhận rõ được tại sao mình lại có cái cảm giác tự kiêu, tự hào như thế.

Cũng có thể vì trong thời gian ấy giữa Việt Nam và Trung Quốc đang sắp có chiến tranh ở biên giới nên từ trường học cho đến trên ti vi, lúc nào người dân từ già đến trẻ cũng nghe và được nhắc nhở là dân tộc Việt Nam rất hãnh diện là họ đã giữ được bờ cõi và luôn có thể đánh tan ‘bọn bành trướng Bắc Kinh’ cho dù ở bất kỳ thời đại nào.

Cái chết của những vị tướng tài đã xả thân vì nước vì thế luôn được nhắc đến một cách rất trang trọng và nó cũng được chuyển tải qua nhiều thể loại khác nhau, đặc biệt là qua các vở cải lương mà hầu hết mọi người dân đều chú ý theo dõi và say mê. Đối với những ai còn ở lại Việt Nam vào cuối thập niên 70 và đầu thập niên 80, chắc quí vị vẫn còn nhớ những vở cải lương lừng danh một thời như Thái Hậu Dương Vân Nga hay Tiếng Trống Mê Linh do cố nghệ sĩ Thanh Nga thủ vai Trưng Trắc.

Hầu như tất cả những cái chết trong thời gian ấy đã được thần thánh hóa và sự sẵn sàng xả thân hy sinh cho đại nghiệp là một vinh dự không ai có thể chối cãi hoặc đặt vấn đề như câu nói để đời của tướng Trần Bình Trọng:

Ta thà làm quỷ nước Nam chứ không làm vương đất Bắc. (Ninh vi Nam quỷ, bất vi Bắc vương)

Nhưng từ khi tôi cùng gia đình sang định cư tại Úc và có cơ hội học, đọc cũng như tìm hiểu thêm về sử sách Việt Nam qua nhiều lăng kính khác nhau thì tôi cũng đã nhận ra được rằng không phải cái chết nào cho đất nước cũng được tôn trọng.

Nếu như lần đầu tiên tôi đến Hà Nội và ngạc nhiên khi thấy Lăng của Hồ Chí Minh nó lớn đến dường nào thì ngược lại tôi cũng rất ngạc nhiên đến thẫn thờ khi chính mắt tôi thấy trong khu nghĩa địa hoang tàn nằm bên cạnh xa lộ Đại Hàn trên đường đi từ Sài Gòn đến Lái Thiêu, giữa những ngọn cỏ cao chắn cả lối đi lại có một ngôi mộ tưởng chừng như chỉ là một ngôi mộ tầm thường như hàng trăm, hàng ngàn ngôi mộ khác.
Có khác chăng là trên mộ bia của người chết lại không có tên tuổi của người đã qua đời. Mà nó chỉ vỏn vẹn khắc ghi ba hàng chữ:
Gioan Bautixita
HUYNH
Mất ngày 2.11.1963
Tuổi không có đã đành. Cả tên cha mẹ đặt cho cũng bằng không.
Nhưng thật ra người nằm bên cạnh ông cũng chẳng hơn gì. Mộ bia của ông cũng chỉ vỏn vẹn có ba hàng chữ:
Giacobe
ĐỆ
Mất ngày 2.11.1963
À.
Thì ra họ là hai anh em.
Cả hai đã chết cùng ngày.
Và sắp tới đây là kỷ niệm ngày giỗ lần thứ 46 của họ.

Thế là gần một nữa thế kỷ đã trôi qua. Vậy mà cho đến giờ này mộ bia của họ vẫn không được khắc ghi tên tuổi.
Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng? Nghĩa tử là nghĩa tận?
Ai trả lời được dù tôi xin rất cảm ơn.

Bài viết của: TRỊNH HỘI



Mộ Cố Tống Thống Ngô Đình Diệm



Mộ Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu



Mộ Ông Ngô Đình Cẩn

Reply With Quote
  #2  
Duy Tường Duy Tường is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jul 2008
Posts: 706
Thanks: 1
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default Viếng mộ Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Old Ngày 23-11-2009, giờ 14:46

46 NĂM, THỜI GIAN CÓ ĐỦ DÀI ?


Ngày 2-11-2009, 46 năm ngày mất của 2 anh em ông Ngô Đình Diệm & Ngô Đình Nhu – 2 người đã từng là lãnh đạo tối cao của nền Đệ Nhất Cộng Hòa. Không lễ kỷ niệm, không vòng hoa kính viếng, các netters tưởng nhớ 2 ông bằng những bài viết về cái ngày định mệnh ấy, 1&2-11-1963, và vài hình ảnh phần mộ gia đình ông.

Có 1 điều rất vô lý, là: Gần như toàn bộ hình ảnh về phần mộ gia đình vị tổng thống bạc mệnh ấy, đều xuất phát từ 1 nguồn? Trong điều kiện kinh tế hiện nay, 1 cái digital camera tầm tầm không còn quá xa xỉ với nhiều người. Vậy, tại sao lại chỉ có những tấm ảnh từ mấy năm trước? Phải chăng, ông đã thực sự đi vào quên lãng?

“LĂNG MỘ” VỊ TỔNG THỐNG ĐẦU TIÊN !

Tôi đến viếng mộ ông, 1 ngày sau ngày kỷ niệm. Phần mộ gia đình ông vắng lặng, không người thăm viếng, nằm cô đơn giữa tứ bề cỏ dại. Ba ngôi mộ nằm cạnh nhau, xa 1 chút là mộ cậu út Cẩn. 4 mẹ con họ đã đoàn tụ tại đây, âm thầm và hiu quạnh, giữa sự thờ ơ và vô cảm của con người. Đường vào chật hẹp, cỏ dại và dây leo phủ lấp khắp nơi. Cách đường lộ chưa đầy ba chục mét, mà tưởng như đang đứng giữa rừng già.

46 NĂM, QUÃNG THỜI GIAN QUÁ DÀI ?

Nhìn phần mộ gia đình ông, hoang vu, lạnh lẽo, cô đơn, bên cạnh những ngôi mộ khang trang và sạch sẽ, đầy những hoa tươi và ấm áp hương khói, tôi chợt thấy se lòng. Người thân của ông đâu? Bạn hữu của ông đâu? Những gia đình Bùi Chu - Phát Diệm, những người đã cùng ông viết nên biên niên sử “Cuộc Đào Thoát Vĩ Đại - Phần 1”, giờ ở nơi đâu? Có lẽ, 46 năm, đã là quãng thời gian quá dài để tưởng nhớ đến ông. Người lớn nối tiếp nhau qua đời. Lớp trẻ không ai biết ông, hoặc chỉ biết ông, qua những lời hằn học?

46 NĂM, HẬN THÙ VẪN CHƯA PHAI ?

Không như những hình ảnh đầy trên mạng, mộ của 2 ông, vẫn mang tên Huynh, Đệ như xưa. Tôi hỏi 1 người lao công (NLC) làm việc dọn dẹp, chăm sóc Nghĩa Trang. NLC nói : “Cách đây mấy năm, có người đến làm mộ bia cho 2 ông, lấy tên Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu, đặt chồng lên 2 tấm bia cũ mang tên Huynh, Đệ. Thời gian sau, có mấy nhân vật (?) tới gặng hỏi, Ai? Nam hay nữ? Già hay trẻ, đã làm 2 tấm bia mộ này? Rồi họ gỡ 2 tấm bia mới ra, mang đi mất. Và như vậy, Huynh Đệ lại trở về Đệ Huynh, cho tới bây giờ. 46 năm, quãng thời gian quá ngắn, chưa đủ để chôn vùi quá khứ, xóa bỏ hận thù?

MỘT NÉN NHANG CHO NGƯỜI QUÁ CỐ !

Không thích ở lâu (?), tôi đốt vội cho gia đình ông mấy ngọn nến, mấy nén nhang, rồi ra về. Tôi biếu NLC vài chục, không dặn dò gì. Nhưng tôi biết, những NLC ở đây hiểu, họ ở đây, dọn dẹp, chăm sóc những ngôi mộ mồ côi, không hẳn vì tiền. Tôi yên tâm, nghĩ rằng mộ phần gia đình ông sẽ không quá cô đơn bên những con người như vậy. Và có thể, trong chừng mực nào đó, họ sẽ bảo vệ nơi an nghỉ cuối cùng của gia đình họ Ngô, trong khả năng có thể. Một cách nào đó, họ đã là những người bảo vệ lịch sử, dù có thể họ chưa từng học lịch sử bao giờ!



Cạnh lối vào mộ gia đình ông là những ngôi mộ khang trang, sạch sẽ…



Lối vào nhỏ hẹp, sau đám cỏ um tùm, là phần mộ gia đình họ Ngô…



Mộ đầu tiên, cậu Út, vẫn còn may mắn hơn 2 anh là có cái tên CẨN



Nơi an giấc ngàn thu của ông Ngô Đình Cẩn



Mộ Ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu



Không ai biết tên gì !



Mộ thân mẫu của các Ông



Thân mẫu các Ông, không phải họ Ngô nên được mang đầy đủ họ tên



Và đây, LĂNG MỘ CỐ TỔNG THỐNG VNCH, lọt thỏm giữa cỏ dại và dây leo…



Vẫn không được mang tên mình…



Từ phải sang trái: Huynh, Mẫu, Đệ. Phía sau là đường lộ



Từ trái sang phải: Đệ, Mẫu, Huynh…



Theo lời NLC, đây chính là người đã mang gia đình họ Ngô từ nghĩa trang Mạc Đĩnh Chi về


Xót xa một kiếp người….
Bêbaxu


Nguồn: X-CÀ
Reply With Quote
  #3  
skycry skycry is online now
Thành Viên
 
Join Date: Jun 2009
Posts: 92
Thanks: 1
Thanked 13 Times in 8 Posts
Default

Old Ngày 23-11-2009, giờ 17:48
Thế là gần một nữa thế kỷ đã trôi qua. Vậy mà cho đến giờ này mộ bia của họ vẫn không được khắc ghi tên tuổi.
Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng? Nghĩa tử là nghĩa tận?
Ai trả lời được dù tôi xin rất cảm ơn.

Trịnh Hội .

--------------------------------------------------

He he he, nghe nói Trinh hôi hay về VN du hí lắm, nên đem câu hỏi trên hỏi các cán vẹm thì sẽ rõ ngay nhá em .
Reply With Quote
  #4  
Sơn Hà Sơn Hà is online now
Điều Hành
 
Join Date: Jun 2008
Posts: 602
Thanks: 14
Thanked 71 Times in 44 Posts
Default Trả lời cho Trịnh Hội

Old Ngày 23-11-2009, giờ 18:43
Quote:
Originally Posted by Trịnh Hội View Post
Nhưng từ khi tôi cùng gia đình sang định cư tại Úc và có cơ hội học, đọc cũng như tìm hiểu thêm về sử sách Việt Nam qua nhiều lăng kính khác nhau thì tôi cũng đã nhận ra được rằng không phải cái chết nào cho đất nước cũng được tôn trọng.
Thế là gần một nữa thế kỷ đã trôi qua. Vậy mà cho đến giờ này mộ bia của họ vẫn không được khắc ghi tên tuổi.
Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng? Nghĩa tử là nghĩa tận?
Ai trả lời được dù tôi xin rất cảm ơn.
Trịnh Hội
Phải hiểu Sống là thi hành luật Trời . Mà muốn biết luật Trời là phải Học để TRI rồi mới biết HÀNH để mà sống đúng theo luật Trời (thuận thiên) thì mới THÀNH, đó là thành Nhân và nếu thành Nhân thì tự nhiên là thành công. Chứ thành công không là thành Nhân, vì thực tế cho thấy có rất nhiều người thành công trong xã hội nhưng đâu có thành Nhân, mà trái lại là thành cái thứ ngợm gì đâu đâu, để đừng nói là thành quỷ ! Điển hình trắng trợn là thằng già "hồ chó má" (hcm) đã thành công với cái đảng đầu trâu mặt ngựa của nó, để cướp quyền, cướp của, cướp đất, ... và cướp luôn mạng sống của dân, với cái chế độ ma mộc bất nhơn của bọn nó, dựa trên bạo lực với vũ lực, hay còn gọi là "địa tâm dẫn lực", thì tự nhiên là mạnh được yếu thua, mà tới nay mọi người ai cũng biết ! Do đó mà Trịnh Hội "đã nhận ra được rằng không phải cái chết nào cho đất nước cũng được tôn trọng." cũng là lẽ tự nhiên của địa lực mà thôi, không ăn nhập gì tới Văn Hóa hết !

Vì Văn Hóa không có nghĩa như Trinh Hội nghĩ "Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng?", vì như tôi đã cắt nghĩa Văn là người và Hóa là mở (lòng) ra cho tận tới vô biên thì mới là (có) Tâm, có Nhân để mà: Từ, Bi, Hỉ, Xả. Cho nên nếu con người ích kỷ (không chịu mở cõi lòng) tức không phải là Nhân thì làm sao có Tâm để từ bi, độ lượng ?? Mà trái lại là tự nhiên dẫn đến độc đoán, độc tài, độc quyền, độc ác, độc hại... như bọn cướp quyền CSHN hiện nay, đã không tôn trọng sự Sống của dân thì nói gì đến tôn trọng cái chết với cái mộ của các bậc lãnh tụ (nhất là thù địch) mà dân thương kính, như huynh đệ nhà Ngô !!

Nên để trả lời cho Trịnh Hội, tôi nghĩ là với trình độ học thức của TH, thì hãy nên tự hỏi mình và tự tìm cho mình câu trả cho đúng để mà hành động cho đất nước, nếu còn biết "uống nước nhớ nguồn", chứ đừng có nói suông là "Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng ?", thì là còn ấu trĩ lắm !!!


SH
Reply With Quote
  #5  
skycry skycry is online now
Thành Viên
 
Join Date: Jun 2009
Posts: 92
Thanks: 1
Thanked 13 Times in 8 Posts
Default

Old Ngày 23-11-2009, giờ 21:02
Anh Sơn Hà này,

Tôi không nghĩ một người học gần lấy bằng cấp luật sư mà đầu óc còn ấu trĩ .

Thật đáng tiếc cho một thanh niên trẻ có tài, chỉ vì tham tiền, tham dục mà đã đánh mất nhân cách, để cho người đời khinh bỉ vì cam tâm làm cỏ đuôi chó .

Bây giờ lại còn bày đặt ra câu hỏi "Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng ? Nghĩa tử là nghĩa tận?", một câu hỏi giả mù sa mưa, giả ngây thơ ca bài "hòa hợp, hòa rãi". Thối thật đấy "trịn hôi"!
Reply With Quote
  #6  
Lethi Lethi is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jun 2008
Posts: 55
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default

Old Ngày 23-11-2009, giờ 21:53
Đọc bài này ,tôi thấy TH cũng khá hơn như đã tưởng , câu hỏi của TH không phải là câu hỏi thật sự mà là một lời trách cứ dù có nhẹ nhàng , e dè ...
Chúng ta đều biết và qua lời kể của người giử nghĩa địa để chứng minh ,thì những kẻ thù vặt với người chết chính là csVN ,họ hù dọa dân khiến cho không ai dám đến thăm viếng ...
Nhưng mà , Tổng Thống Ngô Đình Diệm và gia đình đã có ngôi mộ ấm cúng trong tim của dân tộc VN ,người người đều mến mộ và kính trọng chứ không như ai kia nằm trong lăng "hoành tráng" mà bị gọi đích danh ra để hạch tội .
Reply With Quote
  #7  
anlocdia's Avatar
anlocdia anlocdia is online now
Thành Viên
 
Join Date: Aug 2009
Posts: 278
Thanks: 115
Thanked 98 Times in 51 Posts
Default

Old Ngày 23-11-2009, giờ 23:34
Quote:
Originally Posted by Lethi View Post
Đọc bài này ,tôi thấy TH cũng khá hơn như đã tưởng , câu hỏi của TH không phải là câu hỏi thật sự mà là một lời trách cứ dù có nhẹ nhàng , e dè ...
Chúng ta đều biết và qua lời kể của người giử nghĩa địa để chứng minh ,thì những kẻ thù vặt với người chết chính là csVN ,họ hù dọa dân khiến cho không ai dám đến thăm viếng ...
Nhưng mà , Tổng Thống Ngô Đình Diệm và gia đình đã có ngôi mộ ấm cúng trong tim của dân tộc VN ,người người đều mến mộ và kính trọng chứ không như ai kia nằm trong lăng "hoành tráng" mà bị gọi đích danh ra để hạch tội .
Đó là thằng già Hồ chí Minh hại dân bán nước cho giặc Tàu , còn Trịnh Hội là thằng nhóc con mới lớn học đòi làm tay sai cho đảng cộng sản vn để kiếm tiền du hí

ALĐ
Reply With Quote
  #8  
ThoChieu ThoChieu is offline
Thành Viên
 
Join Date: Oct 2009
Posts: 95
Thanks: 0
Thanked 12 Times in 10 Posts
Default

Old Ngày 24-11-2009, giờ 00:12
Đọc bài của Trịnh Hội chúng ta thấy:
Quote:
Nhưng từ khi tôi cùng gia đình sang định cư tại Úc và có cơ hội học, đọc cũng như tìm hiểu thêm về sử sách Việt Nam qua nhiều lăng kính khác nhau thì tôi cũng đã nhận ra được rằng không phải cái chết nào cho đất nước cũng được tôn trọng.

Nếu như lần đầu tiên tôi đến Hà Nội và ngạc nhiên khi thấy Lăng của Hồ Chí Minh nó lớn đến dường nào thì ngược lại tôi cũng rất ngạc nhiên đến thẫn thờ khi chính mắt tôi thấy trong khu nghĩa địa hoang tàn nằm bên cạnh xa lộ Đại Hàn trên đường đi từ Sài Gòn đến Lái Thiêu, giữa những ngọn cỏ cao chắn cả lối đi lại có một ngôi mộ tưởng chừng như chỉ là một ngôi mộ tầm thường như hàng trăm, hàng ngàn ngôi mộ khác.
Trịnh Hội đã đưa ra hai hình ảnh: một của lăng Hồ chí Minh hoành tráng ở Ba Đình và hai ngôi mộ ở chốn hoang vu không có tên tuổi.

Trịnh Hội đã kể lại lời nói của người lao công: “Cách đây mấy năm, có người đến làm mộ bia cho 2 ông, lấy tên Ngô Đình Diệm và Ngô Đình Nhu, đặt chồng lên 2 tấm bia cũ mang tên Huynh, Đệ. Thời gian sau, có mấy nhân vật (?) tới gặng hỏi, Ai? Nam hay nữ? Già hay trẻ, đã làm 2 tấm bia mộ này? Rồi họ gỡ 2 tấm bia mới ra, mang đi mất. Và như vậy, Huynh Đệ lại trở về Đệ Huynh, cho tới bây giờ. 46 năm, quãng thời gian quá ngắn, chưa đủ để chôn vùi quá khứ, xóa bỏ hận thù?”

Và đưa ra lời trách: “Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng? Nghĩa tử là nghĩa tận?”

Cộng sản vốn làm chủ đất nước. Trịnh Hội là luật sư. Không phải Trịnh Hội đưa ra những lời nói khơi khơi mà thường là những lời nói có ý để cho người khác suy nghĩ. Những lời Trịnh Hội đưa ra để cuối cùng là kết án cộng sản, những người không có từ tâm, không có trái tim độ lượng, những người không có trái tim của con người.

Như chị Lethi nói. Hai hình ảnh của hai nhà lãnh đạo, một ngôi mộ hoành tráng của Hồ Chí Minh nằm ở chốn Ba Đình để cho người đời nguyền rủa, và hai ngôi mộ ở chốn hoang vu không tên tuổi nhưng nằm trong tim mọi người.
Reply With Quote
  #9  
thiênhà,đặng thiênhà,đặng is online now
Thành Viên
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 110
Thanks: 15
Thanked 11 Times in 9 Posts
Default

Old Ngày 25-11-2009, giờ 03:38
Ngạn ngử có câu "hảy để cho tuổi trẻ qua đi". Trịnh Hội chỉ vì đem 2 tên hề VN qua Úc và cương quyết mở sô,dù bị phản đôi. Về Mỷ TH chỉviêt được 01 bài ngắn,còn thì con gái cua NCK viết dài viết dai,còn đem bài lên đài phát thanh về VN,củng là cho cả thế giới nghe...Nhưng cuối cùng thì TH bị đánh chạy ,tới đường cùng thì về VN,còn NCKD,người đẹp vẩn giử job,cón về VN làm,nói lung tung ,không sạo Người "ĐẸP " mà !!! Đây củng là cách đẩy người có chút sai lầm về với "Địch"....(qua bao "trận đánh" VC,VC phát triển mạnh như bây giờ,ta còn mất nhửng người bạn ,anh em,con cháu ===coi bai..Dziệt kiêu..trên đây==)
Như một người phát biểu ngắn gon trên đây,ngẩm ra rất đúng .TH là người trẻ,thế hệ con cháu chúng ta,có lòng đi thăm mộ của TT Diệm và anh em,nhân ngày giổ 46 cuả các cụ,thì có gi mà mia mai,xia xói .?
Đối với tội,tôi cám ơn. It nhất tôi củng nhìn các ngôi mộ của các vị anh hào,có danh tiết ...Biết đó để tin rắng sẻ có nghiều người việt hải ngoại sẻ dến viếng thăm,thắp nèn hưong cho các cụ. để tỏ lòng biết ơn người sáng lập nền Đệ Nhất Cộng Hoa....
Và có lẻ THội củng nghỉ như vây.
ThiênHà
Reply With Quote
  #10  
Trần Khôi H Trần Khôi H is offline
Thành Viên
 
Join Date: Oct 2009
Posts: 8
Thanks: 6
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default h_khoi05

Old Ngày 25-11-2009, giờ 04:09
Quote:
Originally Posted by BaHai View Post
Đọc hết bài của Trịnh Hội mà không biết Trịnh Hội muốn nói cái gì ?
Trịnh Hội muốn đề cao cái chết của Chí Sĩ Ngô Đình Diệm hay muốn vinh danh cái công vĩ đại của già Hồ qua cái lăng thật vĩ đại !
Nhưng có cái Trịnh Hội không đề cập tới là Mộ hai ông danh tiếng nhà họ Ngô bị dời đi, vì sao thì ai cũng biết.
Viết một bài mà thiếu mạch lạc, không hấp dẩn người đọc, chẳng hiểu muốn nói cái gì thì bài viết ấy rất uổng, mọi người đang mong đợi Trịnh Hội có một bài viết thật xuất xắc, bén nhọn để lôi cuốn người đọc, vì Trịnh Hội có danh, cao tài, có cả đủ thứ, nhưng với bài viết này chứng tỏ Trịnh Hội chưa khôn lớn, nếu mà chưa khôn lớn thì không thể thành Nhân, thế mới hiểu rằng: cái học nó mênh mông như trời bể ,cái bằng cấp cũng chẳng khỏa lấp được cái chỗ trống trong đời sống đâu !
Trịnh hội quả là một thanh niên yêu nước và có tài ... có học thức qua cách viết văn, lời văn nhẹ nhàng mà trách cứ nhà cầm quyền CSVN miệng (thì bô bô đại đoàn kết dân tộc, quên quá khứ ... mà cái mộ bia của người quá cố cũng không cho để trên mộ ... thì quên quá khứ gì !!
Đúng là miệng lằn lưỡi mối của bọn cộng sản !
Reply With Quote
  #11  
Dieu Quay. Nguyen Dieu Quay. Nguyen is offline
Thành Viên
 
Join Date: Nov 2009
Posts: 10
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Lightbulb Xin thắp nén hương lòng cho những người vị quốc vong thân!

Old Ngày 26-11-2009, giờ 09:00
Tôi cũng đồng ý lời của Trịnh Hội:
Quote:
Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng? Nghĩa tử là nghĩa tận?
Cho đến giờ này mộ bia của họ vẫn không được khắc ghi tên tuổi. Nhất là thời CS thì đừng bao giờ hỏi hay nói tới. Làm sao mà con người CS có từ tâm, CS không có trái tim độ lượng, những người không có trái tim của con người đó chính là người CS!.

CSVN là những tên bán nước buôn dân, cha mẹ chúng nó còn dám đem đi đấu tố mà! Thương cho những người nằm xuống cho đất nước cho quốc gia dân tộc, những anh hùng vô danh đã làm viên gạch lót đường cho những kẻ khốn nạn, vô lương tâm, qua đây vẫn còn mù quáng ham tiền ham danh quên đi việc nước, vẫn cũng cố cho chế độ Việt gian CS!

Cuối cùng xin thắp nén hương lòng cho gia đình cụ Ngô và nén hương lòng cho những anh hùng vì đại nghĩa Quốc Gia Dân Tộc Vị Quốc Vong Thân.

Việt Nam Cộng Hòa muôn năm !

Diệu Quậy
Reply With Quote
  #12  
Viễn Khách Viễn Khách is offline
Thành Viên
 
Join Date: Oct 2008
Posts: 18
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default Ngô Tổng Thống

Old Ngày 26-11-2009, giờ 09:30


NGÔ TỔNG THỐNG

Tận tụy trung thành với núi sông
Mưu cầu quốc thái lợi danh không
An dân quyết chống cờ sao đỏ
Đả cộng thề ngăn lũ giặc hồng
Nội phản Nam bang đành tuyệt diệt
Ngoại thù Việt quốc phải tiêu vong
Ngàn năm Tổng Thống Ngô Đình Diệm
Một tấm lòng son mãi sáng trong

Lê Việt


Họa vần:

NGÔ TỔNG THỐNG

Gánh vác hai vai nợ núi sông
Trọn đời vì nước vợ con không
Tự do nẩy lộc trời Nam Việt
Độc lập đơm hoa đất Lạc Hồng
Giữa buổi nhiểu nhương hiền sĩ vắng
Trong thời ly loạn giặc thù đông
Một ngôi sao sáng miền Nam tắt
Cả nước mây mù đục chẳng trong

Viễn Khách
Reply With Quote
  #13  
Trần Việt Trần Việt is offline
Thành Viên
 
Join Date: Oct 2009
Posts: 2
Thanks: 0
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default

Old Ngày 26-11-2009, giờ 15:21
Quote:
Originally Posted by Sơn Hà View Post
Phải hiểu Sống là thi hành luật Trời . Mà muốn biết luật Trời là phải Học để TRI rồi mới biết HÀNH để mà sống đúng theo luật Trời (thuận thiên) thì mới THÀNH, đó là thành Nhân và nếu thành Nhân thì tự nhiên là thành công. Chứ thành công không là thành Nhân, vì thực tế cho thấy có rất nhiều người thành công trong xã hội nhưng đâu có thành Nhân, mà trái lại là thành cái thứ ngợm gì đâu đâu, để đừng nói là thành quỷ ! Điển hình trắng trợn là thằng già "hồ chó má" (hcm) đã thành công với cái đảng đầu trâu mặt ngựa của nó, để cướp quyền, cướp của, cướp đất, ... và cướp luôn mạng sống của dân, với cái chế độ ma mộc bất nhơn của bọn nó, dựa trên bạo lực với vũ lực, hay còn gọi là "địa tâm dẫn lực", thì tự nhiên là mạnh được yếu thua, mà tới nay mọi người ai cũng biết ! Do đó mà Trịnh Hội "đã nhận ra được rằng không phải cái chết nào cho đất nước cũng được tôn trọng." cũng là lẽ tự nhiên của địa lực mà thôi, không ăn nhập gì tới Văn Hóa hết !

Vì Văn Hóa không có nghĩa như Trinh Hội nghĩ "Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng?", vì như tôi đã cắt nghĩa Văn là người và Hóa là mở (lòng) ra cho tận tới vô biên thì mới là (có) Tâm, có Nhân để mà: Từ, Bi, Hỉ, Xả. Cho nên nếu con người ích kỷ (không chịu mở cõi lòng) tức không phải là Nhân thì làm sao có Tâm để từ bi, độ lượng ?? Mà trái lại là tự nhiên dẫn đến độc đoán, độc tài, độc quyền, độc ác, độc hại... như bọn cướp quyền CSHN hiện nay, đã không tôn trọng sự Sống của dân thì nói gì đến tôn trọng cái chết với cái mộ của các bậc lãnh tụ (nhất là thù địch) mà dân thương kính, như huynh đệ nhà Ngô !!

Nên để trả lời cho Trịnh Hội, tôi nghĩ là với trình độ học thức của TH, thì hãy nên tự hỏi mình và tự tìm cho mình câu trả cho đúng để mà hành động cho đất nước, nếu còn biết "uống nước nhớ nguồn", chứ đừng có nói suông là "Ai bảo văn hóa của người Việt là từ tâm, độ lượng ?", thì là còn ấu trĩ lắm !!!


SH
Bạn SH, bạn biết gì mà cho người khác là ấu trĩ, và bạn biết gì về chữ "nhân" trong câu: "Không thành công cũng thành nhân". "nhân ở đây là "hạt nhân" đó, chứ không phải là nhân từ độ lượng đâu. Ngụyễn Thái Học và 12 đồng chí cuả ông ta lên đoạn đầu đài ở Yên Bái đã để lại "hạt nhân", chính là cái mầm cách mạng sau này để đánh đuổi thực dân Pháp ra khỏi Việt Nam.

Theo tôi nhân xét, Trịnh Hội viết rất hay, rất đạt, mà ai đọc cũng nhận ra dễ dàng là đánh đổ cái gọi là thần tượng HCM, và chửi vaò mặt bọn VC bất nhân đối với một tổng thống đã chêt.

Trần Việt
Reply With Quote
  #14  
Duy Tường Duy Tường is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jul 2008
Posts: 706
Thanks: 1
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default Thăm mộ Tổng Thống Ngô Đình Diệm

Old Ngày 26-11-2009, giờ 15:52
Biết mình đã già và đau yếu, nên tôi cố gắng một lần về Việt Nam, để thăm lại mồ mả tổ tiên mà gần nửa thế kỷ qua chưa được thăm nom. Nhất là tìm một số tài liệu về Tổng Thống Ngô Đình Diệm mà tôi nghĩ là ông Hà Di, một nhiếp ảnh gia còn lưu giữ được. Tôi cũng hy vọng được gặp bà Võ Văn Hải, ông Hải vốn là chánh văn phòng tổng thống, may ra được thêm chút tài liệu nào chăng. Rủi ro là ông Hà Di đã mất được mấy năm, và tôi đã không tìm được bà Hải.

Khi phục vụ tổng thống Diệm, tôi chỉ là một sĩ quan cấp nhỏ, giữ một chức vụ khá khiêm nhường, nên không rõ được những việc lớn cấp quốc gia. Nhưng được luôn ở cạnh ông, lo an ninh cho ông, và nhất là được ông thương mến và tin cậy, tôi thấy hãnh diện, nên ngoài việc hết lòng phục vụ tổng thống một quốc gia, tôi còn thương mến ông như một người cha.

Thật vậy, ai ở gần ông, thấy nếp sống thanh bạch giản dị, và nhất là sự làm việc không mệt mỏi ông dành cho quốc gia dân tộc, thì chẳng ai không kính trọng ông.

Suốt thời gian khá dài ở cạnh ông, tôi chưa bị ông la rầy bao giờ. Kể cả các anh em khác ở gần ông cũng vậy. Gần ông riết, chúng tôi được ông coi như con cháu. Tuy chưa dám xin ông điều gì, nhưng tôi cứ yên trí là nếu cần xin, ông sẽ chấp nhận ngay. Đó là cảm tưởng của tôi. Thật ra, tôi thấy chả có điều gì cần phải xin, vì sống gần ông, tôi thấy thoải mái và vui vẻ lắm. Tuy không được thong thả về giờ giấc, nhưng lúc nào cũng thấy hãnh diện được ở gần vị nguyên thủ quốc gia xứng đáng về mọi mặt.

Tôi đi thăm mộ phần của ông ở Lái Thiêu, ngay cạnh quốc lộ (quốc lộ 13 thì phải). Người lái xe taxi cho tôi chưa biết mộ ông ở đâu, chỉ biết nghĩa trang Lái Thiêu. Đến nơi, tụi tôi phải đậu xe ở một chòi lá để hỏi thăm. Thật may, chỗ ấy chỉ cách mộ độ 200 thước. Một bà khoảng ngoài 50, và một em nhỏ khoảng 16 tuổi, thấy tụi tôi mang theo hoa thì hỏi ngay:

- Chắc ông đến thăm mộ ông huynh đệ phải không ?

- Dạ, thưa đúng, tôi trả lời.

- Kỳ này nhiều người đến thăm mộ các ông lắm, để tôi đưa các ông đi.

Tôi có cảm tưởng bà và em nhỏ này ở đây chỉ để đưa người ta đi thăm mộ trong nghĩa trang lấy tiền thưởng.

Đưa đến mộ, bà nói:

- Các ông thấy không, tụi tôi làm cỏ sạch sẽ lắm.

Tôi biếu bà 50 ngàn (khoảng gần 4 dollars), bà mừng lắm.

Mộ nhỏ bé sơ sài, để một hàng ngoài cùng phía bên trái là mộ đề tên Đệ (mộ ông cố vấn Nhu), rồi đến mộ bà cụ cố, rồi đến mộ đề tên Huynh (mộ Tổng Thống Diệm), cách thêm ít mộ nữa là mộ ông Cẩn. Đặt hoa ở mộ các ông, tôi thấy lòng buồn và xót xa vô cùng.

Tôi đứng rất lâu cạnh mộ Tổng Thống, nói thì thầm như khấn nguyện cùng ông:

- Cụ sống giản dị, không ăn cao lương mỹ vị, cụ nằm phản không nệm, cụ không xa hoa phung phí, khi đương thời cụ chỉ lo cho quốc gia, chẳng lo gì cho bản thân, nay cụ được chôn ở đây, nghĩa trang sơ sài này, cạnh đồng bào nghèo khổ của cụ, chắc Chúa định vậy để hợp với đức tính khiêm nhường của cụ. Con mừng vì nơi thiên đàng cụ ở, cụ cũng còn thấy nhiều người nhớ đến cụ và đến thăm viếng cụ. Con từ nơi xa xôi về đây viếng mộ cụ, con thấy vui về nơi an nghĩ cuối cùng của cụ đúng với ý cụ.

Trên đường về và cả ngày hôm ấy, những kỷ niệm cũ cứ hiện lên trước mắt. Thấy mộ của ông, tôi nhớ lại ngày ông bị thảm sát. Đầu tiên chôn ở bộ Tổng tham mưu, sau chuyển ra nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi, nay lại về đây. Cả ba nơi tôi đều đi viếng, nơi nào cũng sơ sài giản dị.

Có lần tôi gặp ông Võ Văn Hải, nguyên là chánh văn phòng của Ông, ông Hải hậm hực phàn nàn:

- Anh xem, Tổng Thống Thiệu tệ bạc và bất nhân đến mức nào. Mộ hai ông chôn ở Mạc Đỉnh Chi cũng không yên. Ông Thiệu là Tổng Thống, bố ông chết thì chôn ở đâu chả được, mà đem chôn ngay trên đầu hai ông. Chắc ông nghĩ chôn ở đó để yểm hai ông không hại đến ngôi vị của ông. Ổng làm hồ con rùa là cũng nghe mấy cha địa lý tầm bậy để ngôi vị được vững vàng.

Có những kỷ niệm tôi không sao quên được, chợt nhớ đến nên viết ra đây, không thứ tự đầu đuôi, chỉ ghi lại như những Tạp ghi. Ông thích cây cỏ vô cùng. Tôi nhớ một buổi sáng cuối tuần ở biệt điện số 1, nơi ông nghỉ tại Đà Lạt, ông xuống thăm vườn hoa và dừng lại rất lâu ở khu ươm cây giống, vì có một số cây tùng bút mới xin ở Nhật Bản về. Các cây này cao độ nửa thước tây trở xuống ông dặn người làm vườn giữ cẩn thận để đem một số về dinh Độc Lập trồng khi dinh xây xong.

Thấy có khá nhiều, tôi cũng muốn xin một cây về tặng ba tôi trồng ở ngôi nhà mà ông đang xây.

Tôi bảo người làm vườn:

- Chiều nay về Sài Gòn, anh sang vào giỏ cho tôi một cây nhé.

Anh này băn khoăn thưa lại:

- Cụ quý mấy cây này lắm, thiếu tá lấy em sợ cụ biết thì chết.

- Không sao đâu, nhiều quá mà! Chiều về cùng máy bay với cụ thì ai cũng thấy, có gì cụ la tôi, anh đừng sợ.

Tôi nghĩ trong bụng chả nhẽ cụ quý cây tùng hơn mình sao. Chiều hôm ấy, trên đường về, tôi xách cây tùng nhỏ trên tay, lên máy bay cùng ông. Ông nhìn tôi và nhìn cây tùng, rồi mỉm cười. Tôi mừng hết lớn. Nhớ lại nụ cười của ông sao dễ thương vậy. Cử chỉ của ông với thuộc hạ như vậy, sao mà quên được.

Một lần đi thăm công trường dinh Độc Lập, thấy cây cối, vườn hoa xác xơ, ông nói trung tá Khôi ở lữ đoàn có người lính già nào cho ông một người về chăm lo cây cảnh ở dinh này. trung tá Khôi thưa:

- Dạ ở lữ đoàn có một trung sĩ khỏe mạnh và giỏi về cây cảnh để cho lên săn sóc cây cối.

Ông liền cau mặt và nói:

- Ta nói đây là cho một anh nào già yếu và là lính, chứ trung sĩ ăn lương một đống tiền, để chỉ huy binh sĩ chứ lại coi cây cảnh sao.

Thế mà nhiều người chê ông không biết dùng người, tôi không tin.

Xưa nay, lữ đoàn phòng vệ phủ tổng thống chỉ có chức tư lệnh lữ đoàn và tham mưu trưởng lữ đoàn. Riêng tôi, được ông cho làm tư lệnh phó, kiêm tham mưu trưởng.

Ngày về nhận việc làm, tham mưu trưởng lữ đoàn là trung tá Khôi đưa tôi lên trình diện ông. Ông cười vui vẻ và chỉ nói anh em về làm việc với nhau vui vẻ. Khi làm việc, tôi chú trọng nhất việc ứng trực và canh gác, nên duyệt sổ trực gác hàng ngày. Có một lần, thượng sĩ Ngô Đình Bá (là cháu gọi tổng thống bằng chú, Bá là con người anh họ của tổng thống, ông nội anh là anh cụ thân sinh ra tổng thống - ngành trưởng) bỏ gác. Tôi gọi đại úy Huy là đại đội trưởng công vụ lên hỏi:

- Dạ thưa thiếu tá, anh này ở truyền tin, xưa nay bỏ trực gác luôn, vì cậy là cháu cụ nên chả ai nhắc đến.

Tôi phê ngay vào sổ trực: Phạt 15 ngày trọng cấm, đem giam ở quân vụ thị trấn, nếu tái phạm sẽ thuyên chuyển khỏi lữ đoàn. Tôi nghĩ bụng, nếu không phạt nặng thì không làm gương cho người khác được. Lữ đoàn cũng có nhiều con ông cháu cha lắm.

Đương sự nghe bị phạt, liền chạy lên phòng trung tá tư lệnh khiếu nại, làm cho tôi càng bực thêm. Trung tá tư lệnh không tiếp. Tôi gọi quân cảnh đón bắt ngay khi đương sự ở cửa phòng tư lệnh ra, đem đi giam ở quân vụ thị trấn. Tại đây, đương sự kêu la, và lấy dầu nóng uống dọa tự tử. Đêm đó, khoảng 1 giờ sáng, sĩ quan trực gọi dây nói cho biết đương sự là cháu tổng thống, nên cũng ngại.

Tôi hỏi sĩ quan trực:

- Nếu không phải là cháu của tổng thống thì anh giải quyết sự việc này như thế nào ?

- Dạ thưa thiếu tá, tôi sẽ cho y tá xem bệnh và nếu cần cho đi nhà thương.

- Vậy anh cứ giải quyết như quy định. Nếu tự tử giả thì cứ tiếp tục giam cho đến khi hết hạn. Anh nên nhớ, tổng thống không bao giờ binh con cháu đâu.

- Dạ, thiếu tá chỉ thị như vậy, tôi xin thi hành.

Thượng sĩ Bá tiếp tục bị giam cho đến khi hết hạn.

Mấy hôm sau, trung tá tư lệnh kể với tôi, mẹ đương sự sợ đương sự bị đổi đi nơi khác như tôi đã dọa, nên ra xin với ông Cẩn (cố vấn miền Trung). Ông Cẩn cũng không bênh, chỉ nhắn vào là xin phạt thôi, đừng đổi đi, vì đương sự là con một, và là ngành trưởng.

Sợ có người xuyên tạc và trình bậy với tổng thống, tôi xin trung tá tư lệnh làm một phiếu trình sự việc lên tổng thống, ông cũng chả nói gì và có vẻ bằng lòng.

Anh Bá này còn trẻ, đẹp trai và được các trưởng ty cảnh sát nể nang. Anh in danh thiếp là Ngô Đình Bá - Phủ tổng thống nên nhiều vị trưởng ty cảnh sát cho anh mượn xe Jeep đi hàng ngày. Sau đảo chánh, anh bị đổi ra đơn vị. Khi tôi ở tổng cục chính trị, anh đến thăm. Tôi nói nếu anh muốn thì có thể xin cho anh về làm việc ở tổng cục, nhưng sau đó anh cho tôi rõ là được Trung tướng Đôn xin về làm việc với ông. Ngoài ra, còn một hạ sĩ quan nữa có họ với tổng thống, là Ngô Đình Ánh, ở cận vệ. Anh này cũng chỉ làm việc, và được đối xử như những người khác.

Tổng thống có bốn sĩ quan tùy viên, lúc nào cũng có hai người ở cạnh ông, là các đại úy Lê Châu Lộc, Đỗ Thọ, Lê Công Hoàn và Đắc (tôi quên họ). Bốn người này đều tốt nghiệp trường Võ bị Quốc gia (khóa 12 thì phải).

Lúc nào cửa phòng làm việc của tổng thống cũng mở, có cận vệ gác ngay cửa. Ông làm việc và ngủ ngay trong phòng làm việc, có một chiếc phản gỗ không có nệm cho ông ngủ. Suốt gần chục năm trời, ông sống như vậy.

Nhiều khi tôi tự hỏi, làm tổng thống như vậy có gì vui không? Chả có gì giải trí, làm việc cả ngày đến gần nửa đêm mới đi ngủ, lúc nào cũng có người ở cạnh, còn gì tự do? Trừ phi phải có nghị lực, và lòng yêu nước vô cùng, mới giữ mình được như vậy.

Tôi còn biết đại úy Nguyễn Văn Tuyên, là cháu ruột của ông, tôi gặp đôi lần ở trong dinh. Anh ở ngành Quân cụ, gặp tôi anh rất lễ phép và kêu tôi bằng cấp bậc. Anh là con của em gái tổng thống, và là em đức hồng y Nguyễn Văn Thuận, cũng chả được giữ nhiệm vụ gì quan trọng.

Riêng ông cố vấn Ngô Đình Nhu, có trung tá Phạm Thư Đường là chánh văn phòng, có sĩ quan tùy viên là đại úy Hạp, cận vệ lo an ninh cho ông mỗi khi ông cần. Ông làm việc gần như suốt ngày tại văn phòng của ông. Nhiều khi tôi thấy đèn ở văn phòng còn sáng đến quá nửa đêm. Ông sống rất giản dị, ăn mặc xuề xòa. Mỗi khi anh em gặp ông chào, ông đều mỉm cười, gật đầu đáp lễ. Nhiều lần ông đi săn, thì đi bằng máy bay Air Việt Nam, chỉ có một vài anh em tháp tùng. Ông chả bao giờ dùng máy bay riêng của tổng thống, cũng không bao giờ dùng phòng danh dự.

Ông Ngô Đình Cẩn một lần ở Huế vào thăm tổng thống cũng vậy, đi bằng Air Việt Nam, và không dùng phòng danh dự. Phòng danh dự rất ít khi mở cửa, hầu như chỉ dành riêng cho tổng thống mà thôi.

Sau cách mạng, phòng danh dự mở cửa luôn, hầu như ai dùng cũng được, kể cả các bà tướng. Có lần tôi lên sân bay tiễn một người bạn đi ngoại quốc, thấy phòng danh dự mở cửa, và gặp một sĩ quan bạn thuộc Vùng II ở trong đó. Tôi ghé chào, thấy bà trung tướng Nguyễn Hữu Có ngồi bên trong. Thì ra phòng danh dự mở để bà dùng khi lên Pleiku, và số người đưa đón cũng gần 20 người.

Tất cả những người làm việc trong dinh tôi kể trên đều thương quý nhau. Mỗi khi tổng thống cần gì, gặp ai ở gần là ông sai. Tôi có cảm tưởng mọi người như anh em trong một gia đình, mà ông là người cha. Các sĩ quan tùy viên là những người gần ông nhất. Khi thấy có điều gì ông không bằng lòng, anh em nhắc nhau để sửa đổi, chả bao giờ phiền hà hay ganh ghét nhau. Gặp nhau là tươi cười vui vẻ, thường ngồi ở phòng tùy viên để chuyện gẫu và thông báo cho nhau tin tức hàng ngày. Tham mưu biệt bộ là nơi phải tập trung mọi tin tức đệ trình tổng thống đọc buổi sáng. Chúa nhật ông xem lễ trong dinh, do cha Toán ở dòng Chúa Cứu Thế làm lễ.

Bản tin hàng ngày các tỉnh phải trình thẳng về Tham mưu biệt bộ, nên việc gì xảy ra trong ngày, tổng thống đều rõ cả.

Có lần khi ông đang nghỉ cuối tuần ở Đà Lạt thì ở Phan Thiết có một vị sư trẻ mới 19 tự thiêu nhưng cứu sống được, chỉ bị phỏng thôi. Thế là ông đang vui vẻ tự nhiên sầu mặt lại, ngồi thừ người ra, và đòi về Saigon ngay.

Tôi nói với trung tá Hùng, tham mưu trưởng biệt bộ:

- Cụ ít lâu nay buồn nhiều và mệt mỏi quá rồi, sao những việc buồn như vậy mà cứ trình để cụ mệt thêm, tôi nghĩ nên bỏ đi là hơn.

- Không được toi ơi, không trình mà cụ biết được, cụ rầy chết. Trung tá Hùng trả lời.

- Cụ làm sao mà biết được, dù biết được thì chuyện cũng đã qua rồi, còn hơn là để cụ bực tức lo nghĩ.

Tôi cũng được biết đại tá Y, tổng giám đốc Cảnh sát có trình một vụ động trời nữa. Phía Phật giáo tranh đấu có một ban chuyên môn đi rủ rê những người nhẹ dạ để tự thiêu. Họ cho những người này tiêu xài, ăn chơi thỏa thích rồi kể là chính quyền đã giết hại các tăng ni, và đưa cho những người này ký giấy tự thiêu. Có một thanh niên sợ quá, phải đến trình diện cảnh sát để xin bảo vệ.

Theo tôi, trong việc dùng người, hình như tổng thống không bao giờ để ý tới địa phương, là người Công giáo hay Phật giáo. Tôi là người Bắc và theo Phật giáo. Phần đông những người lớn ở cạnh ông đều là Phật giáo và người Nam, người Bắc nhiều hơn người Trung. Nhưng tổng thống đã bị chống đối là kỳ thị.

Chính ông cũng buồn phiền vì nghe tin này. Những lúc ông bực bội hay buồn phiền là lộ ra mặt. Ông để một tay sau lưng, đi đi lại lại, hút thuốc liên tục. Khi phòng làm việc có vẻ quá nhỏ hẹp, ông đi ra ngoài. Nhưng mỗi khi ông ra khỏi phòng, nào là cận vệ, tùy viên, có khi cả tôi nữa, luôn ở xung quanh, nên ông lại lững thững quay vào.

Lần mà tôi nghĩ ông khó chịu, và khó xử nhất, là lần ông mời vợ chồng ông đại sứ Mỹ cùng ông đi kinh lý, thăm khu dinh điền thuộc tỉnh Quảng Đức, rồi về Đà Lạt ăn cơm tối. Ông đại sứ Mỹ có ông trưởng cơ quan CIA sắp rời nhiệm sở về Mỹ đi cùng. Khi đến sân bay Quảng Đức, có xe cắm cờ Việt Nam và cờ hiệu của tổng thống để ông đi. Ông bà đại sứ ngồi xe thứ hai theo dự trù. Nhưng ông lại mời ông bà Đại sứ đi cùng xe với ông. Ông ngồi bên tay mặt, bà đại sứ ngồi giữa và ông đại sứ ngồi bên tay trái. Ông bà đại sứ đều cao lớn, xe lại nhỏ nên hơi chật chội. Tôi để ý thấy ông có vẻ lúng túng khi ngồi sát cạnh bà này.

Khi vào thăm một trong những khu dinh điền của tỉnh này, ông Đại sứ tỏ vẻ ngạc nhiên vô cùng về sự sung túc của dân ở đây, nhà cửa khang trang, đều lợp tôn cả, cây cối tốt tươi, nhà nào cũng có vườn lớn trồng đủ mọi loại cây trái, rau khoai. Tôi thấy như là người miền Trung vào lập nghiệp ở đây. Có những xưởng cưa, xưởng mộc, xưởng làm nón và trưng bày cho tổng thống xem những đồ mộc, nón và đặc biệt là những trái cây, có những củ khoai to đến nửa ký, có những trái bí ngô, bí đao, mướp v.v...trái nào cũng lớn hơn những trái tôi thấy ở các chợ Saigon.

Đón tổng thống có các vị linh mục, mục sư và đại đức. Dân chúng ăn mặc tươm tất, ai cũng vui vẻ và mừng rỡ khi gặp tổng thống. Tại đây, tôi gặp đại đức Thích Độ Lượng, làm tuyên úy Phật giáo của Trung đoàn 12 của tôi trước đây (ngày ấy chưa có ngành Tuyên úy Phật giáo, nhưng Trung đoàn của tôi có chùa và nhà thờ riêng, nên anh em Phật tử mời được đại đức Thích Độ Lượng về coi chùa). Vị đại đức này cũng có chùa ở đây và ở Ban Mê Thuột nữa. Sau này đại đức lên thượng tọa và làm Phó giám đốc nha Tuyên úy Phật giáo cho thượng tọa Thích Thanh Long. Sau 1975, hai vị này đều bị tù cải tạo, khi được tha hai vị đều chết cả vì yếu sức. Khi tôi ở tổng cục Chiến tranh Chính trị gặp ông, ông hay phàn nàn là Thật dại cả lũ, nghe Mỹ nó xui làm đảo chánh để bây giờ lộn xộn. Mấy năm nay tôi có được lên cao nguyên thăm chùa của tôi đâu, đường đi bây giờ đâu có được an ninh như thời của cụ Diệm. Thế mà trong cuốn sách của ông Nguyễn Vĩnh Phúc nói ở miền Trung nhiều người theo đạo Phật sợ phải đi dinh điền, nên xin theo đạo Công giáo để được ở lại. Tôi thấy khu dinh điền phần đông là người Công giáo, do các linh mục trẻ hướng dẫn đến lập nghiệp ở đây, và đời sống sung túc hơn ngày ở quê hương nhiều. Sau này tôi ở Huế, rất nhiều người xin đi dinh điền mà không được.

Tổng thống lấy hai cái nón tặng ông bà đại sứ, và một cây gậy chạm trổ rất đẹp tặng ông trưởng cơ sở CIA. Thấy tổng thống và ông đại sứ vui vẻ, anh em chúng tôi cũng mừng, vì tụi tôi cũng biết tình hình rất căng thẳng giữa Mỹ và Việt Nam lúc bấy giờ.

Sau khi thăm Quảng Đức, phái đoàn đi Đà Lạt ở dinh số 2, và tổng thống mời ông bà đại sứ ăn cơm tối ở dinh số 1. Khoảng 5 giờ chiều, tổng thống chợt nghĩ là cần một bà để tiếp chuyện bà đại sứ Mỹ. Thấy tôi đứng cạnh, ông bảo Anh mời bà dân biểu Đà Lạt tới ăn cơm để tiếp bà đại sứ, nhớ xin lỗi là bây giờ mình mới đến Đà Lạt nên không kịp mời trước.

Tôi vâng lệnh đi ngay, nhưng ra đến cửa lại giật mình, vì chưa biết bà Dân biểu tên là gì và ở đâu. Tôi định nhờ ông tỉnh trưởng Đà Lạt mời hộ và xin ông đi cùng. Rất may khi ra xe thì gặp ông bí thư Trần Sử đi đâu về, tôi lại nhờ ông lo hộ vì ông quen việc này.

Tối đó, khi dự tiệc xong, tổng thống và ông đại sứ nói chuyện riêng. Tôi chắc sự việc rất gay go, vì đến hơn 1 giờ đêm ông đại sứ mới ra về, còn ông thấy rõ vẻ đăm chiêu.

Sáng hôm sau, tôi còn đang ngủ, cận vệ đã đánh thức, báo tổng thống đã dậy rồi. Ông đi lại ngoài vườn còn sương mù và hút thuốc liên tục, tỏ vẻ mệt mỏi nhiều. Tôi chắc đêm qua ông mất ngủ. Sau khi ăn sáng, ông đổi ý, không nghỉ ở Đà Lạt ngày hôm ấy (Chúa nhật) và đòi về Saigon ngay.

Sáng hôm sau (thứ hai) ông lại đi Cam Ranh và dùng xe đi thăm khắp vùng. Tụi tôi ai cũng biết là đại sứ Mỹ đề nghị ông nhường cảng Cam Ranh cho Hoa Kỳ. Ông bí thư Trần Sử cũng kể cho tôi nghe là tổng thống rất khó xử khi người Mỹ muốn đem quân vào Việt Nam, và muốn Việt Nam nhường cảng Cam Ranh cho họ. Ông chỉ đồng ý là nhận thêm cố vấn Mỹ, nhưng những người này phải có thông hành như những người ngoại quốc vào Việt Nam. Ông phàn nàn là nếu để họ đem quân vào, và nhường cảng Cam Ranh thì còn gì là chủ quyền nữa, khác chi khi quân Pháp trước đây.

Thế là từ đó đến ngày đảo chánh, Ông không gặp riêng đại sứ Mỹ nữa. Khi đến khánh thành lò nguyên tử ở Đà Lạt, có nhiều vị đại sứ các nước đến dự, và trước khi đảo chánh, đại sứ Mỹ đưa đô đốc tư lệnh Thái Bình Dương đến thăm ông. Ông bị giết chết, theo tôi nghĩ là vì không chịu nhường Cam Ranh và cho Mỹ mang quân vào Việt Nam.

Oái oăm thay, Bác sĩ Phan Huy Quát đồng ý nhường Cam Ranh cho Mỹ và đồng ý cho Mỹ mang quân vào Việt Nam, cũng bị chết về bàn tay Việt cộng, vì bị Mỹ bỏ rơi.

Sau đảo chánh, thật là bối rối cho anh em ở lữ đoàn Phòng vệ. Nghe tổng thống chết, ai cũng đau buồn. Rất nhiều người khóc lóc như cha chết. Thật vậy, tụi tôi coi ông như cha.

Khi tôi ở lữ đoàn đợi lệnh đi đơn vị mới, có một Frère (sư huynh) ở trường Taberd đến xin gặp. Tôi quên tên, nhưng thấy ông còn trẻ, khoảng tuổi tôi, ông gặp tôi để xin cho biết chi tiết về tổng thống và cuộc đánh ngày 1 tháng 11 năm 1963. Tôi kể cho ông nghe, nhiều lúc ông vừa ghi vừa khóc, ông hỏi tôi: Có nhiều báo nói về hầm át- xít ở thành Cộng Hòa, và đường hầm ở dinh Gia Long ra ngoài v.v...Tôi đưa ông ra cửa và chỉ cho ông xem toàn thành Cộng Hòa. Còn về cái hầm ở dinh Gia Long, được làm ra chỉ để tổng thống và nhân viên trú ẩn nếu bị pháo kích hoặc oanh tạc, chứ làm gì có đường ra ngoài. Thấy tôi buồn vì báo chí đua nhau nói xấu tổng thống, ông an ủi:

- Lịch sử không ai ghi chép ngay sau khi biến cố xảy ra, phải đợi một thời gian dài mới xét đoán được công hay tội của cụ Diệm. Như vua Quang Trung, khi vua Gia Long lên ngôi, ai dám ngợi khen ngài là anh hùng. Theo tôi, ai đảo chánh cướp ngôi mà được nhân dân kính phục, nhất là giết cụ Diệm một người đạo đức trong sạch, yêu nước. Thiếu tá cứ đợi xem kết quả sẽ như thế nào cho dân mình sau này.

Bây giờ tôi không biết vị sư huynh này ở đâu, và ông có giúp gì cho các nhà viết sử sau này về tài liệu ông ghi chép.

Thật khổ cho anh em lữ đoàn Phòng vệ tụi tôi. Biết chắc là lữ đoàn bị giải tán, và anh em phải đổi đơn vị, mấy ngàn anh em toàn những người giỏi về tác chiến và chung thủy, nay bơ vơ không biết về đâu.

Trước khi đảo chánh, anh em quân đội thương quý nhau, nay đâm ngờ vực chia rẽ nhau. Thậm chí, lính lữ đoàn trong khi chờ đợi đi đơn vị mới, không được trang bị vũ khí.

Bài viết của: Nguyễn Hữu Duệ (Đại Tá)
Reply With Quote
  #15  
Duy Tường Duy Tường is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jul 2008
Posts: 706
Thanks: 1
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default Thăm mộ Tổng Thống Ngô Đình Diệm (phần 2)

Old Ngày 26-11-2009, giờ 16:08
Tôi xin kể một câu chuyện nghe như khó tin. Hạ sĩ nhất Nguyễn Khắc Phương ở lữ đoàn, bị thương ở bụng và gẫy tay, vì bị pháo kích trong khi theo tôi và đại úy Bạch coi đại đội Phòng không đi coi chỗ đặt mấy khẩu súng không giật (57 ly). Anh được tải thương về bệnh viện Cộng Hòa. Hai hôm sau, phái đoàn của các thầy đi thăm thương binh và mang quà cho các chiến sĩ có công trong cuộc đảo chánh, khi đến giường hạ sĩ nhất Phương và biết anh ở Lữ đoàn Phòng vệ tổng thống, thì khựng lại, bỏ sang giường khác. Cô y tá phản đối, nói ai cũng là thương binh, tại sao chia rẽ như vậy. Thế là phái đoàn bàn tán một lúc, rồi đem quà để đầu giường anh, không một lời thăm hỏi. Anh tức qua,ù cầm gói quà ném ra cửa (Anh Phương hiện ở chung cư Phạm Thế Hiển, và vẫn giữ liên lạc với tôi).

Người thay thế trung tá Khôi làm tư lệnh Lữ đoàn là thiếu tá Đầy. Ông và tôi quen nhau, ông nhờ tôi đưa anh em đến căn cứ chuyển vận để lên tầu theo lệnh thuyên chuyển ra các đơn vị thuộc vùng I và II. Lúc chia tay lên tầu, tôi muốn rơi nước mắt. Về phía anh em, có lẽ phần vì phải lo cho vợ con, phần nhớ đơn vị nên có đến 25% vắng mặt. Sau này, khi gặp lại anh em ở các đơn vị, tụi tôi đều vui mừng như ruột thịt gặp lại nhau. Đặc biệt là kỳ về thăm Việt Nam năm 2000, tôi có đến thăm trại gia binh của lữ đoàn cũ ở đường Hồng Thập Tự, hiện còn 40 gia đình. Tôi được gặp một số anh em, ai cũng tay bắt mặt mừng, nhưng đều già cả. Nhiều người đến hơn 70 tuổi rồi, và ai cũng nhắc đến tổng thống, họ còn đưa tôi đến giới thiệu với cha xứ ở nhà thờ Lữ đoàn cũ nữa. Nhiều người kể với tôi, cứ đến ngày 2 tháng 11 hàng năm, đều xin lễ cầu cho tổng thống. Nghĩ cũng an ủi cho ông, gần 40 năm rồi mà người ta vẫn nhớ đến ông, và công lao của ông với đất nước.

Vì chưa có gia đình nên ngày ấy tôi ở ngay trong thành Cộng Hòa, nhiều tối buồn tôi hay ra sân cờ chuyện gẫu với anh em nên tình thân càng thắm thiết. Khi giải tán Lữ đoàn, một số anh em đào ngũ nhưng một thời gian sau, nhiều người gặp tôi và tôi lại lo cho họ trở lại quân ngũ, và cũng có nhiều người về làm việc với tôi.

Một chuyện mà báo chí sau này đã làm ồn ào về việc xét chùa Xá Lợi để bắt một số tăng sĩ chống đối. Nhiều báo nói bà Nhu mặc quần áo rằn ri đích thân chỉ huy lính chính quy, trong đó có lính của Phủ tổng thống và lính lực lượng Đặc biệt. Tôi xác nhận lính của lữ đoàn không tham dự, và đặc biệt là tuy ở Đặc khu 1 (Đặc khu quanh dinh Gia Long mà bất cứ đơn vị nào vào vòng đai này cũng phải báo trước cho bộ Tham mưu Lữ đoàn Phòng vệ rõ) mà cũng không hay.

Khuya đó (20-8-63), toán tuần cảnh do quân cảnh lữ đoàn đi tuần báo cho tôi biết cảnh sát đang bao vây chùa Xá Lợi, có cả một số binh sĩ của lực lượng đặc biệt yểm trợ ở ngoài (không một người lính của lực lượng Đặc biệt nào vào trong khuôn viên chùa). Tôi trình cho trung tá Khôi tư lệnh rõ, ông liền liên lạc với đại tá Tung và tỏ ý trách là tại sao vào trong Đặc khu 1 mà không thông báo cho Lữ đoàn Phòng vệ rõ.

Đại tá Tung trả lời là quên, xin lỗi trung tá Khôi, và nói chỉ có một đơn vị nhỏ của lực lượng Đặc biệt hiện diện theo yêu cầu của đại tá Y (Đại tá Tung không có mặt), vì có tin các vị tăng sĩ có súng phóng lựu đạn và võ khí các loại.

Tôi ra tại chỗ xem thì lúc ấy đã yên rồi. Gặp thiếu tá Dần, người chỉ huy tổng quát và cũng là chỉ huy trưởng của Cảnh sát dã chiến. Ông kể cho tôi nghe là trong chùa có kháng cự rất hăng bằng gạch đá, dao, búa ở trên cao ném xuống, cả bàn ghế nữa, nhưng không có vũ khí. Tôi hỏi có bắt giữ những vị cao tăng nổi tiếng chống đối không?

- Thượng tọa Thích Trí Quang không có trong chùa, nhưng có thượng tọa Thích Tâm Châu.

- Anh thấy thái độ của thượng tọa thế nào?

- Ông có vẻ run và nhờ tôi cho gặp ông đại tá Y, hay ông bộ trưởng bộ nội vụ, hoặc phó tổng thống Thơ.

- Sao anh không để thượng tọa gặp mấy vị này?

- Lúc đó lộn xộn lắm nên tôi chỉ báo cáo qua máy.

Tôi thấy sân chùa ngổn ngang gạch đá và bàn ghế, lối bậc thang lên chùa cũng ngổn ngang bàn ghế.

Sáng sau là lệnh thiết quân luật ban hành và tôi thấy trung tướng Đôn, Đính đang ngồi trong phòng của tổng thống.

Một chuyện nữa là vụ thương phế binh và dân vệ biểu tình phản đối trước chùa Xá Lợi khiến phía Phật giáo chống đối chỉ trích chính phủ. Ngày ấy, dân vệ do trung tá Chiêu làm Giám đốc. Tôi nhớ một buổi họp tối, mấy vị sĩ quan đến họp ở lữ đoàn bàn nhau để anh em thương phế binh biểu tình phản đối, vì nếu để vụ này kéo dài thì binh sĩ ngoài tiền tuyến mất tinh thần. Tôi thấy có trung tá Khôi, trung tá Chiêu và một số người nữa tôi quên. Đại úy Hồ Ngọc Tâm là thư ký phiên họp. trung tá Chiêu được giao trách nhiệm tổ chức cuộc biểu tình.

Chiều hôm sau, tôi tháp tùng tổng thống lên Đà Lạt. Khi trở về đến sân bay, tôi thấy phó tổng thống Thơ, thiếu tướng Nghiêm và ông bộ trưởng Phủ tổng thống đón ở phòng danh dự.

Phó tổng thống trình sự việc cho tổng thống nghe. Tôi chưa thấy ông giận dữ như vậy bao giờ. Ông cầm gậy đập xuống đất, mặt đỏ bừng và ra lệnh ngay tại chỗ:

- Bắt phạt ngay những người đứng ra tổ chức, và cách chức ngay trung tá Chiêu.

Trung tá Chiêu là người tôi quen nhiều, ông đã từng là tư lệnh sư đoàn và hết lòng trung thành với chế độ. Nhưng tổng thống vẫn cách chức cho phía chống đối biết tổng thống hết lòng muốn hòa giải, và nhượng bộ tất cả những gì họ yêu cầu.

Cho đến bây giờ tôi vẫn còn thắc mắc, không hiểu tổng thống hay ông Nhu có biết là sắp có biến cố xẩy ra hay không. Riêng tôi, ngày ấy nghe có tin đồn là sắp có đảo chánh. Nhất là trung tá Khôi kể cho tôi nghe có một phiếu trình tổng thống, xin cho thiếu tướng Đính lên trung tướng làm bộ trưởng Nội vụ và để trung tướng Đôn làm bộ trưởng Quốc phòng, sau đó sẽ có biện pháp mạnh đối với phía tranh đấu (phiếu trình này do ông Đôn làm). tổng thống không chấp thuận, và thiếu tướng Đính có vẻ buồn, lên Đà Lạt nghỉ ít ngày. Theo tôi nghĩ, tổng thống không muốn có biện pháp mạnh đối với phía chống đối, nên từ chối đề nghị này.

Có lần tôi bàn với trung tá Khôi để xin tổng thống ra lệnh, nếu có biến cố gì xảy ra, mà không có mặt tổng thống thì phải làm sao. Sau khi trình, trung tá Khôi cho tôi rõ: tổng thống bảo có thiếu tướng Khiêm và Đính đó.

Tuy là sĩ quan cấp nhỏ, nhưng lúc ấy tôi suy đoán là không có ai có thể đảo chánh được. Ngay cả một đơn vị lớn như sư đoàn 7, sư đoàn 5 hay nhẩy Dù hoặc Thủy quân lục chiến, cũng không thể nào tấn công vào dinh được, vì với Lữ đoàn phòng vệ và các loại vũ khí tối tân đủ để cầm cự một thời gian lâu. Ngoài ra, còn lực lượng đặc biệt, là đơn vị thiện chiến nhất lúc bấy giờ, thì làm sao có thể xảy ra đảo chánh bằng quân sự được. Chỉ lo về mặt chính trị, mà lại do Mỹ (CIA) đặt kế hoạch, thì mới là đáng ngại. Tuy nhiên có một số sự việc xảy ra.

1) Tôi có nghe tin là có người báo cho ông cố vấn Nhu biết là đại tá Đỗ Mậu đi rủ rê một số anh em làm đảo chánh, ông ra lệnh cho đại tá Tung điều tra và được trình lại là đúng như vậy. Đại tá Tung được lệnh cô lập ông Mậu để dằn mặt những người mưu toan. Rủi đúng ngày hôm ấy, trung tá Châu (nguyên là giám đốc nha Chiến tranh tâm lý) là tùy viên quân sự ở Hoa Kỳ được về phép để dự lễ mở tay của người em mới được thụ phong linh mục.

Nhân gặp một số anh em trong Cần Lao kể cho nghe nội vụ, thế là ông Châu nhẩy bổ vào trình diện tổng thống, khóc lóc than phiền là ông Nhu bây giờ hết tin anh em, đã đẩy ông đi xa, nay còn anh Mậu theo cụ từ bao lâu nay mà cũng ra lệnh bắt.

Tổng thống gọi đại tá Tung hỏi sự việc, và cũng được trình là ông Mậu có rủ rê một số anh em thật. Ông Châu viện cớ Mậu là an ninh quân đội, nên phải dò xét mọi người, chứ sao mà phản tổng thống được, ông coi tổng thống như cha. Thế là tổng thống ra lệnh ngừng có biện pháp với ông Mậu.

Đảo chánh xảy ra mấy ngày sau, lúc ông Châu còn ở Saigon. Tôi gặp ông trong bữa cơm ở nhà trung tá Khôi và có hỏi ông việc này, ông nhận là đúng. Nếu ông Châu đừng xía vô việc này thì ông Mậu bị bắt, như vậy các ông tướng sẽ không dám làm đảo chánh, tôi hỏi thêm ông Châu.Việc này có thể đúng, ông trả lời.

Sau ông được ông Mậu xin với hội đồng tướng lãnh cho ra khỏi Việt Nam để về lại nhiệm sở cũ ở Hoa Kỳ, và bàn giao chức vụ tùy viên quân sự cho đại tá Nguyễn Phương. Ông Châu sau khi bàn giao thì chạy sang Pháp và không trở về Việt Nam nữa.

Sau khi mất nước, tôi có sang Pháp và gặp lại ông. Tôi hỏi ông về việc có anh em cho biết, khi tướng Văn Tiến Dũng sang Pháp, ông cũng có mặt trong phái đoàn đón hắn có đúng không? Ông trả lời có, vì ông muốn xin cho gia đình còn kẹt lại Việt Nam được sang đoàn tụ với ông.

- Từ khi cụ Diệm chết, moi thấy sớm muộn gì Việt Nam cũng mất về tay cộng sản.

Đó là lời nói cuối cùng của ông với tôi. Ông chết ở Pháp vì bệnh. Tôi có đọc cuốn sách của ông viết Ngô Đình Diệm và cuộc hòa bình dang dở.

2) Lực lượng đặc biệt là đơn vị có thể gọi là thiện chiến nhất lúc bấy giờ, và cũng là đơn vị trung thành nhất với chế độ. Xưa nay đại tá Tung ít khi đi họp, thế mà hôm ấy (1 tháng 11 năm 1963) ông lại đi, vì ông được trung tướng Đôn đích thân gọi đi họp. Trung tá Khôi kể với tôi là khi hai người bị giữ, trung tá Khôi được đại tá Tung phàn nàn là sao tôi sơ ý quá, đáng nhẽ tôi phải ở lại đơn vị lúc này.

Đại tá Tung là người trung thành với tổng thống Diệm hết lòng. Ông quá kín đáo nên việc chống đảo chánh ông không bàn và giao phó cho trung tá Hộ, là phụ tá của ông. Ngoài ta, thiếu tá Phú (sau là thiếu tướng Tư lệnh Quân đoàn II) là chỉ huy trưởng lực lượng, cũng không được chỉ thị phải làm gì khi xẩy ra sự việc.

Xưa nay chức tư lệnh phó là thiếu tá Trần Khắc Kính, anh rất thân với tôi, tiếc thay ông Tung nghe gièm pha nên tạm thời đẩy đi xa. Những lời gièm pha nói là tổng thống và ông Cố vấn được trình là mọi việc tác chiến đều do thiếu tá Kính chỉ huy.

Thiếu tá Kính là phó mà có bằng nhẩy dù, ông Tung là trưởng mà không có. Anh Kính kể với tôi là một hôm ông Tung bàn với anh là đám Việt cộng xâm nhập vào Cam Bốt quá nhiều, nên ông Tung nhờ anh đích thân xuống Quân khu IV một thời gian, để phá vỡ sự xâm nhập của Việt cộng. Chức vụ tư lệnh phó của anh Kính vẫn như cũ.

Trước đảo chánh hơn một tháng, nhân đi thăm anh tôi làm quận trưởng Cái Răng ở Cần Thơ, sau đó tôi vào chào thiếu tướng Huỳnh Văn Cao, là tư lệnh Quân khu IV lúc bấy giờ.

Tướng Cao nói với tôi.

- Chiều nay có anh Tung đến thăm, tôi mời ăn cơm ở tư thất của tôi. Tiện anh ghé thăm, ở lại ăn cơm tối với tôi và tôi sẽ mời cả thiếu tá Kính ăn một thể.

Bữa ăn tối chỉ có bốn người: Thiếu tướng Cao, đại tá Tung, thiếu tá Kính và tôi. Lúc ăn cơm, thiếu tướng Cao và ông Tung nói chuyện với nhau, tôi và anh Kính cũng nói riêng với nhau.

Tôi kể cho anh Kính nghe những tin đồn về đảo chánh sẽ xảy ra ở Saigon, và nói anh nên về sớm. Tôi lo nếu chuyện gì xảy ra, với thiếu tá Triệu là em ruột của ông Tung làm tham mưu trưởng, sợ không đủ uy tín điều động anh em, vả lại mới được ông Tung cất nhắc lên, chắc khó chu toàn nhiệm vụ chống đảo chánh, còn trung tá Hộ làm phụ tá thì mới đổi về.

Anh Kính cũng đồng ý với tôi, và nói cho tôi rõ là chính ông Tung về đây là để cho anh biết nên giao công việc cho người phụ tá của anh sớm, để về Saigon. Nhưng anh trả lời là cần một thời gian để sắp xếp công việc đang làm, rồi sẽ về.

Anh Kính cũng phàn nàn với tôi là ông Tung thấy nhiều lần tổng thống hoặc ông cố vấn gọi thẳng cho anh để hỏi việc và giao những công tác mật, nên ông Tung buồn mà viện cớ nhờ anh xuống miền Tây để lo đặt các cơ sở bên Miên chống lại sự xâm nhập của Việt cộng vào xứ này.

- Duệ thấy không, ông Tung tuy trung thành và khôn ngoan chứ đâu có kinh nghiệm chỉ huy như tụi mình, tôi cũng lo khi biến cố xảy ra thì lúng túng cho mà xem.

Quả nhiên, khi biến cố xảy ra, chả ai dám quyết định việc gì, vì ông Tung vắng mặt.

Riêng tôi có liên lạc được với thiếu tá Phú là chỉ huy trưởng Liên đoàn 77 lúc bấy giờ, nhưng anh Phú cũng không theo đề nghị của tôi. Nếu anh Kính ở Saigon lúc biến cố, tôi tin là tình hình sẽ khác, vì chúng tôi rất tin nhau, thân thiết, cùng ở trong đảng và trung thành với chế độ.

Trong lúc ăn cơm, tôi còn nghe thiếu tướng Cao phàn nàn là tại sao vụ Phật giáo chỉ xảy ra ở miền Trung và Saigon, còn vùng IV, vùng II và nhiều tỉnh ở vùng III không có sự chống đối nào. Chứng tỏ là sự việc xảy ra có ngoại quốc dính vào để thao túng về chính trị. Quả thật, cả vùng IV không có một chùa nào chống đối cả.

3) Sư đoàn 7 đang thuộc quyền của Quân đoàn IV và do đại tá Bùi Đình Đạm chỉ huy. Sư đoàn này rất thiện chiến, do các đơn vị ở ngoài Bắc di cư vào. Đột nhiên, bộ Tổng tham mưu đề nghị sát nhập vào Quân đoàn III do thiếu tướng Đính chỉ huy, và đại tá Lâm Văn Phát làm tư lệnh thay đại tá Đạm kể từ 1 tháng 11 năm 1963, đúng là ngày đảo chánh.

Nếu Sư đoàn này để như cũ, vẫn thuộc quyền thiếu tướng Cao và đại tá Đạm thì sự việc sẽ khác hơn, vì sư đoàn này rất trung thành với tổng thống.

4) Vì quá chủ quan, nên tổng thống không quan tâm đến vấn đề báo cáo là sẽ có đảo chánh. Còn nhớ, có lần tôi trình với trung tá Khôi là nếu các biến cố xảy ra thì tổng thống có dự trù việc chống đảo chánh chưa, và tổng thống giao cho ai lo việc này. Trung tá Khôi đã diện trình tổng thống và ông nói cứ liên lạc với thiếu tướng Khiêm và thiếu tướng Đính. Sau đúng hai ông này phản thì sao mà chống đỡ được.

Lữ đoàn Phòng vệ, tuy gọi là lữ đoàn, nhưng chỉ bằng quân số một trung đoàn. Đã vậy, mỗi khi tổng thống thấy chỗ nào cần, cũng đồng ý cho mượn quân của lữ đoàn giúp. Tuy tình hình nghiêm trọng, vậy mà tổng thống còn chỉ thị biệt phái hai đại đội cho trung tướng Nguyễn Văn Là, để bảo vệ công trường làm đường từ Bình Dương qua rừng Cò Mi đến Thủ Đức, để cắt đường giao thông của Việt cộng. Sau thấy tình hình quá nghiêm trọng, tôi phải lên gặp trung tướng Là xin đem hai đại đội này về. Sự việc xảy ra trước khi đảo chánh gần một tháng.

Tổng thống cứ tin là ông làm việc cho quốc gia, các tướng lãnh đều do ông gắn lon, họ nỡ lòng nào mà phản ông. Tổng thống chỉ lo nếu có sự giao tranh, như tấn công vào tổng tham mưu để bắt các tướng lãnh phản loạn, thì quân đội sẽ tan vỡ, mất tiềm năng chống cộng, nên ông hy sinh từ bỏ quyền hành. Ông đâu ngờ những người ông vốn tin cẩn, đã vì danh vọng và quyền lợi cá nhân mà giết cả gia đình ông một cách thảm thương và dã man như vậy.

Còn một điều đáng tiếc nữa, là vì trọng nguyên tắc và không muốn để ai có thể làm áp lực với mình, nên ông không chịu nghe đề nghị của tướng Đôn và Đính để giao cho quân đội giải quyết vụ Phật giáo, cho tướng Đính lên trung tướng để coi bộ Nội vụ và để trung tướng Đôn coi bộ Quốc phòng. Thật ra, nếu chỉ thăng cho tướng Đính lên thêm một sao nữa, thì cuộc đảo chánh đã không xảy ra.

Trung tá Nguyễn Văn Minh, ngày đó là đại úy Chánh văn phòng của ông cố vấn Ngô Đình Cẩn, kể với tôi: Trước ngày đảo chánh độ mấy tuần, anh được tổng thống gọi về để hỏi cho rõ những sự việc đã xảy ra tại Huế, và hỏi rõ về tình hình và thái độ của các vị lãnh đạo Phật giáo ngoài đó. Khi anh đợi ở phòng sĩ quan tùy viên thì gặp thiếu tướng Đính tới đây, cũng để gặp tổng thống. Gặp anh, thiếu tướng mừng quá, hẹn là sau khi anh gặp tổng thống, thì đến nhà ông chơi, để ông nhờ anh trình ông cố vấn mấy việc cần.

Tổng thống tiếp thiếu tướng Đính trước, và khi ra về, ông nhắc lại anh Minh là ông không về văn phòng, mà về nhà để đợi anh Minh. Khi anh Minh tới nhà, ông mời anh lên lầu ngay, để nói chuyện cho kín đáo. Ông phàn nàn với anh Minh là ông bị bên Phật giáo thù ghét lắm, ông đã trình xin tổng thống để thiết quân luật và làm mạnh với Phật giáo để chóng kết thúc. Ông chỉ mong tổng thống hiểu rõ sự hy sinh và lòng trung thành của ông, để cho ông lên Trung tướng, nhưng tổng thống vẫn chưa chịu, làm cho ông chán nản và rất buồn. Thiếu tướng Đính nhờ anh Minh về trình với ông cố vấn, để ông xin tổng thống hộ.

Ngay chiều hôm ấy, anh Minh gặp đại tá Lê Quang Tung là tư lệnh lực lượng đặc biệt, anh cũng đã kể cho đại tá Tung rõ việc ông Đính phàn nàn và tỏ vẻ chán nản, sợ nếu không được lên trung tướng, ông sẽ bất mãn và bị mua chuộc chăng.

Đại tá Tung nói với anh Minh là ông rất hiểu thiếu tướng Đính, tính ông này nóng nảy và thích danh vọng, nhưng ông cũng biết là tổng thống không thể thăng cấp cho ông Đính lúc này được, vì lúc nào tổng thống cũng muốn hòa giải với bên Phật giáo. Nếu thăng cấp cho thiếu tướng Đính lúc này sẽ làm cho bên Phật giáo hiểu lầm thêm. Vả lại, đại tá Tung rất rõ là tổng thống không bao giờ muốn bị ai ép buộc cả, vì vậy dù có trình, tổng thống cũng không thuận đâu.

Thiếu tướng Đính, sau khi giết được cụ Diệm thì lên trung tướng, và làm bộ trưởng Nội vụ như ông hằng mong ước. Nhưng chỉ được mấy tháng, rồi cũng mất tất cả. Năm 1975, ông cũng sang Mỹ tỵ nạn như nhiều người khác. Gần đây, ông được một tổ chức lưu vong phong làm Tổng tham mưu trưởng, có nhiều hy vọng lên đại tướng. Với người tham danh vọng, mà thiếu danh vọng thật, xài danh vọng hão huyền, cũng đỡ cơn ghiền.

Nguyễn Hữu Duệ




Reply With Quote
  #16  
Duy Tường Duy Tường is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jul 2008
Posts: 706
Thanks: 1
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default Những Điều Trông Thấy Mà Đau Đớn Lòng

Old Ngày 26-11-2009, giờ 16:18
Đã gần 3 giờ sáng. Lẽ ra tôi cần đi ngủ ngay vì ngày mai tôi còn phải ra phi trường để đi ăn đám cưới một người bạn đã từng giúp tôi khá nhiều trong công việc giúp những người tỵ nạn còn kẹt lại tại Phi Luật Tân. Nhưng có lẽ vì tôi đã chần chờ mãi nhưng vẫn chưa buộc được chính mình phải ngồi xuống để viết về một vấn đề mà tôi nghỉ tất cả mọi người Việt Nam yêu lịch sử cần biết. Cũng có lẽ vì tôi vừa viết thư cho một người phóng viên Mỹ tôi quen về vấn đề này nên cả tâm lẫn trí đều không thể gạt bỏ vấn đề sang một bên như những lần khác được nữa. Tôi thật sự có quan tâm. Nhưng có lẽ sự quan tâm chưa đúng mức. Đó là vấn đề, câu chuyện về cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và ngôi mộ của ông hiện ở ngoại ô Sài Gòn.

Tôi có dịp may viếng thăm mộ ông cách đây khoảng một năm nhân dịp tôi đi thăm mộ của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Mộ của người nhạc sĩ tài hoa này nằm không cách xa mộ của vị cố Tổng Thống họ Ngô là bao. Nơi an nghỉ cuối cùng của họ đều nằm ở ven ngoại ô Sài Gòn gần Thủ Đức nơi vẫn được cho là khá xa thị tứ và những nhiễu nhương của thành phố Sài Gòn. Âu đấy cũng là phưóc -> phước đức của hai người còn để lại. Nhưng hình như đó là tất cả những gì mà tôi thấy có thể so sánh được giữa hai nhân vật nổi tiếng trong lịch sử cận đại Việt Nam.

Mộ của nhạc sĩ họ Trịnh nằm trong khu mộ của những người theo Phật Giáo. Mộ nhỏ, nhỏ gấp trăm ngìn lần mộ của ông Hồ Chí Minh ở quảng trường Ba Đình. Rất đơn sơ nhưng có lẽ nhờ vậy nên cũng rất trang nghiêm. Có hồ non bộ nước chảy tí tách. Có những cây trúc non xào xạc nghe như tiếng nhạc thở buồn của ông. Đặc biệt hơn nữa là chung quanh mộ và bia đá khắc tên ông phủ đầy những làn cỏ xanh làm cho tôi chợt nhớ lại lần tôi đi thăm mộ cố Tổng Thống Kennedy lẫy lừng của một thời. Nó cũng đơn sơ và trang nghiêm như thế. Khác chăng là mộ của Kennedy được nằm ở nghĩa trang quốc gia Arlington nhìn sang thấy bao cả thủ đô Hoa Thịnh Đốn và luôn có một tia lửa nhỏ sưởi ấm không bao giờ tắt kể từ khi ông nằm xuống đúng 20 ngày sau khi cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm bị giết vào ngày 2 tháng 11 năm 1963.

Chết cùng năm, cùng tháng và cùng làm việc với nhau trong vai trò là nguyên thủ quốc gia khi còn sinh tiền nhưng tiếc là sau khi chết, nơi hai ông yên nghỉ không để lại một chút gì cho tôi so sánh. Nếu khi tôi đi thăm mộ Kennedy tôi buồn chắc một thì khi tôi tìm được mộ cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm tôi đã buồn mười. Buồn cho số phận của ông. Buồn cho đất nước. Và buồn cho cả dân tộc Việt Nam, trong đó có tôi. Tôi buồn là chính mình cũng đã không biết mộ của ông cỏ mọc hoang tàn không một người chăm sóc. Không nhang, không khói và ngay cả lối đi cũng không. Khi thấy tôi đi tìm mua một bó nhang thắp cho ấm lòng người quá cố, một chị bán đồ dạo nhanh nhẩu theo tôi trở lại mộ, miệng nói liên hồi: 'Đúng rồi đó anh. Mộ của ông Diệm đó. Mộ kế bên là mộ của mẹ ổng và ông Nhu. Ở đằng kia là mộ của ông Cẩn. À mà bộ anh là người trong dòng họ hả?'.

Tôi lắc đầu bảo không. Tôi chỉ là một người muốn đi tìm thăm mộ của ông. Thế thôi. Miệng nói tay nhổ những cọng cỏ cao đã lấn chiếm vào thành mộ, chị ngắt lời tôi nói tiếp: 'Thỉnh thoảng cũng thấy có người tới mua nhang nhưng họ biết rõ mộ của ổng nằm ở đâu. Chỉ có anh là hình như không biết gì hết.'

Quả thật là vậy. Mộ không khắc tên làm sao tôi biết.

Viết đến đây lòng tôi bỗng chùn xuống như hôm nào. Thật khó tưởng tượng nhưng trên mộ bia rõ không có khắc tên ông. Không họ, không tên lót, không cả tên được gọi từ lúc lọt lòng. Sự nghiệp không kể chi nhưng hình chụp cũng không và ngày sinh cũng không. Chỉ vỏn vẹn trên bia đá rêu mòn cũ kỹ:

GIOAN BAOTIXITA
HUYNH
Mất ngày 2.11.1963

Hàng chữ khắc đỏ nay đã nhạt thật chỉ vỏn vẹn có thế. Ngoài một tượng thánh giá được sắp nằm ngay trên thân mộ, cạnh mộ ông chỉ đầy cỏ dại và những ngôi mộ của những người theo đạo Thiên Chúa như ông. Tuy đã từng là nguyên thủ của một quốc gia, nhưng là nguyên thủ của một quốc gia đã không còn hiện hữu nên việc mộ ông không được nhà nước Việt Nam để ý đến, thật sự cũng không phải là một vấn đề quá khó hiểu. Nó không được trang nghiêm, chăm sóc như ngôi mộ họ Trịnh đã đành. Nhưng điều mà làm cho tôi thẫn thờ nhất, nếu không muốn nói là bị dằn vặt mỗi khi nghỉ đến là: đã 41 năm trôi qua kể từ ngày dòng họ Ngô Đình chịu cảnh gia tang. Công hay tội, đáng bị giết hay không đáng, thật khó có ai, nhất là những thế hệ sau như tôi, dám chắc chắn phán quyết. Thế nhưng sao cho đến bây giờ dân tộc Việt Nam, đất nước Việt Nam, vẫn không thể làm được một nghĩa cử nhân ái của một dân tộc luôn kiêu hãnh là đã có trên một ngàn năm văn hiến: cho phép lập mộ bia có khắc tên ông.

Tôi nhớ ngày xưa khi còn đi học ở Việt Nam, trong những giờ học sử tôi đã được cho biết là khi vua Gia Long của nhà Nguyễn lên ngôi, ông đã cho người đi đào mộ vua Quang Trung Nguyễn Huệ đem thiêu trước khi trộn cùng với thuốc súng bắn ra cửa biển để trả thù những lần Nguyễn Huệ rượt bắt cố tình giết ông.

Xét cho cùng, những gì đã và đang xảy ra đối với cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm có khác gì với 200 năm về trước khi Nguyễn Ánh lên ngôi? Sự buồn bực nếu không được giải tỏa thỏa đáng sẽ dẫn đến nóng giận và những lời tuyên bố vô ý thức. Có thể nói, tôi ngồi viết bài viết này để giải tỏa sự buồn bực cho chính bản thân tôi. Đó là tuy tôi có nhận thức nhưng tôi đã không làm gì khác hơn được. Hy vọng những ai đọc được bài viết này sẽ có những hành động thực tiễn hơn cho ngôi mộ điêu tàn của cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm. Nếu không, có lẽ người hiện nằm cạnh ông cũng sẽ tiếp tục mang một nỗi buồn như ông. Bởi lẽ đơn giản mộ bia đá đã phai nét chữ đỏ cũng vỏn vẹn ba hàng:

GIACOBE
ĐỆ
Mất ngày 2.11.1963

Tôi viết đến đây thì hình như lòng đã hết thiết để viết tiếp.

Bài viết của: TRỊNH HỘI
Reply With Quote
  #17  
Duy Tường Duy Tường is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jul 2008
Posts: 706
Thanks: 1
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default Tháng 11 Viếng Mộ Của Cố Tổng Thống Ngô Đinh Diệm

Old Ngày 26-11-2009, giờ 16:26
Theo lời chỉ dẫn của tác giả Huỳnh Văn Lang trong tác phẩm "Đã hơn 30 Năm Rồi", thì muốn đến viếng thăm mộ chí của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và bào đệ của ông là Ông Cựu Cố Vấn Ngô Đình Nhu thì cách đi như sau:

“Từ Sàigòn lấy chiếc xe bus số 4 đi An Sương. Đến An Sương lấy xe đò đi Bình Dương, rồi xuống ngã ba cầu Ông Bố, lấy xe ôm qua đường đi Thủ Đức. Khoảng 200 hay 300 thước thì đến nghĩa trang Lái Thiêu của người Tàu. Trước mặt nghĩa trang của người Tàu là một nghĩa trang của người Việt. Muốn đi cửa chính thì phải vào một đường hẻm riêng.

Đi vào cửa chánh lại phải đi xa tận sau cùng trong góc phiá trái thì sẽ thấy mộ của hai ông. Chúng ta có thể đi tắt từ cửa chánh của nghĩa trang người Tàu. Chỉ cần bước qua bên kia đường, thẳng vào bãi cỏ lề đường (nếu hàng trào hay vách tường chưa làm) là thấy mộ của hai ông ngay.

Mộ của Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm có đề tên Gioan Baotixita Huynh. Còn mộ của ông Ngô Đình Nhu thì đề tên Giacôbê Đệ. Mộ ở giữa là của Cụ Bà Ngô Đình Khả, nhũ danh Phạm Thị Thân (ngày thịnh thời thì Cụ Bà được tôn vinh là Thái Từ). Còn mộ của ông Ngô Đình Cẩn ở cách mộ hai ông chừng 4 mộ."

SUY NIỆM

Như vậy, gia đình của Tổng Thống Diệm cùng được chôn gần nhau ở một nơi xa xôi mà không được ai chăm sóc hương khói.

Một vị Tổng Thống có công với quốc gia dân tộc mà bị giết chết và bị nguyền rủa và chôn ở một nơi héo lánh, không được ghi tên thật trên bia mộ thì thật là đáng buồn. Trong khi đó, những kẻ phản dân hại nước, buôn dân bán nước thì có lăng mộ nguy nga và có hàng vạn người thăm viếng.

Lịch sử đời sau sẽ lên án hành động vô ơn và bội phản của những kẻ không biết tôn trọng và ghi ơn vị nguyên thủ quốc gia yêu nước thương dân, và cũng không biết tôn trọng mộ phần của ngài.

Chúng tôi xin dâng nén hương lòng lên Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm, nhất là trong dịp lễ giỗ 46 của ngài. (2/11/1963-2/11/2009).

Nếu quý vị có đi thăm một theo lời chỉ dẫn trên, xin vui lòng đốt một nén nhang cầu nguyện cho Ngô Tổng Thống thay cho chúng tôi. Xin cám ơn quý vị.

Kim Hà
21/10/2009
Reply With Quote
  #18  
Duy Tường Duy Tường is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jul 2008
Posts: 706
Thanks: 1
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default

Old Ngày 26-11-2009, giờ 16:35

Mấy websites báo chí hải ngoại đăng tải rằng anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm được cải táng rồi đem chôn ở Lái Thiêu là "Lầm Tuốt". Ba anh em cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm và thân mẫu của họ đều chôn ở nghĩa trang Vườn Ngâu - Thủ Đức, chỗ này còn có tên là Thừa Thiên Tương Tế. Bởi vì bên kia xa lộ có cái bảng đề là Lái Thiêu nên người ta tưởng lầm vậy, chứ phía bên này đường là thuộc về quận Thủ Đức.
Đây là bản đồ dẫn tới mộ của anh em họ.



Cái màu cam thập giá là nơi mộ cải táng gia đình họ Ngô.


Reply With Quote
  #19  
Duy Tường Duy Tường is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jul 2008
Posts: 706
Thanks: 1
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default Việt Cộng tiểu nhân

Old Ngày 26-11-2009, giờ 16:43
Tôi có người bạn Việt Nam bên Pháp, anh này đi qua Pháp theo diện hôn thê anh ta bảo lãnh chớ không phải vượt biên.
Anh ta qua Pháp sau khi có phong trào giải tỏa nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi tại Sài Gòn.
Anh ta nói là lúc đó trong nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi có mấy ngôi mộ của anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm và thân mẫu, nghe nghĩa trang bị giải tỏa thì người thân hay những người từng phục vụ cho chính quyền Đệ Nhất VNCH lên lấy hài cốt anh em ông Diệm, ông Nhu, ông Cẩn và thân mẫu rồi cải táng lại ở nghĩa trang Thủ Đức.
Tới vùng Thủ Đức nếu nói đi thăm mộ ông Huynh ông Đệ thì người chung quanh sẽ biết và dẫn đi thăm mộ của dòng họ nhà Ngô ngay.
Điều thắc mắc là lúc VNCH còn, trước năm 1975 thì mộ của ông bố Hồ Chí Minh nơi xã Hòa An, Cao Lãnh vẫn được phía VNCH bảo vệ, cấm phá phách, và vẫn đề tên ông phó bảng Nguyễn Sinh Sắc.
Còn bây giờ không biết tại sao Việt Cộng không dám đề tên 2 anh em ông Diệm, ông Nhu vào mộ phần.
Có lẽ tụi Việt Cộng còn sợ ảnh hưởng mặt chánh trị, tinh thần của 2 anh em Cố Tổng Thống chăng?

Desfigaro
Reply With Quote
  #20  
Hien Truong Hien Truong is online now
Thành Viên
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 6
Thanks: 19
Thanked 0 Times in 0 Posts
Default

Old Ngày 29-11-2009, giờ 04:23
Quote:
Originally Posted by Duy Tường View Post
Tôi có người bạn Việt Nam bên Pháp, anh này đi qua Pháp theo diện hôn thê anh ta bảo lãnh chớ không phải vượt biên.
Anh ta qua Pháp sau khi có phong trào giải tỏa nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi tại Sài Gòn.
Anh ta nói là lúc đó trong nghĩa trang Mạc Đỉnh Chi có mấy ngôi mộ của anh em Tổng Thống Ngô Đình Diệm và thân mẫu, nghe nghĩa trang bị giải tỏa thì người thân hay những người từng phục vụ cho chính quyền Đệ Nhất VNCH lên lấy hài cốt anh em ông Diệm, ông Nhu, ông Cẩn và thân mẫu rồi cải táng lại ở nghĩa trang Thủ Đức.
Tới vùng Thủ Đức nếu nói đi thăm mộ ông Huynh ông Đệ thì người chung quanh sẽ biết và dẫn đi thăm mộ của dòng họ nhà Ngô ngay.
Điều thắc mắc là lúc VNCH còn, trước năm 1975 thì mộ của ông bố Hồ Chí Minh nơi xã Hòa An, Cao Lãnh vẫn được phía VNCH bảo vệ, cấm phá phách, và vẫn đề tên ông phó bảng Nguyễn Sinh Sắc.
Còn bây giờ không biết tại sao Việt Cộng không dám đề tên 2 anh em ông Diệm, ông Nhu vào mộ phần.
Có lẽ tụi Việt Cộng còn sợ ảnh hưởng mặt chánh trị, tinh thần của 2 anh em Cố Tổng Thống chăng?

Desfigaro
Reply With Quote
Góp ý

Thread Tools Search this Thread
Search this Thread:

Advanced Search
Display Modes

Quyền Hạn Diễn Đàn
Diễn Đàn Jump


Múi giờ thành phố Sàigòn GMT +7. GIỜ VIỆT NAM LÀ: 21:00.


Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.



Vietland does not own copyright on Vietland.net .
Opinions expressed on Vietland are those of the individual posters and do not necessarily reflect the opinions of Vietland or its staffs.
All text is available under the terms of the GNU Free Documentation License .
Vietland Articles, News may be freely distributed and used for non-commercial.
"Vietland là một diễn đàn thảo luận công cộng, BBT chỉ giữ phần điều hành về kỹ thuật,
mọi bài viết là do chính thành viên ghi danh tự đăng lên, không nhất thiết là quan điểm của vietland và
BBTVL hoàn toàn không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài viết đó. Mọi sự khiếu nại xin liên lạc trực tiếp với thành viên đăng bài".
Vietland không giữ bản quyền, tất cả các bài vở , hình ảnh của Vietland đều có thể phổ biến tự do mà không cần xin phép trước .
Mọi thắc mắc xin liên lạc BBT Vietland tại email info@vietland.net