Vietland

Kính chúc quí thân hữu bạn đọc, một năm mới hạnh phúc, an khang thịnh vượng ............. Vui Xuân không quên Việt Cộng tàn sát 7.600 đồng bào Huế 1968 ............... CUNG CHÚC TÂN XUÂN .


 

Trở lại   Vietland > DIỄN ĐÀN TIN TỨC THỜI SỰ > Tin Cộng Đồng

Tin Cộng Đồng
Nơi đăng tin tức liên quan tới cộng đồng Việt Nam hải ngoại

Góp ý
 
Thread Tools Search this Thread Display Modes
  #1  
Duy Tường Duy Tường is offline
Thành Viên
 
Join Date: Jul 2008
Posts: 706
Thanks: 1
Thanked 3 Times in 2 Posts
Default VC tổ chức từ thiện gom đô-la NVHN

Old Ngày 26-11-2009, giờ 03:54
XIN CÁC BẠN Ở HẢI NGOẠI CẢNH GIÁC
XIN CÁC BẠN VN Ở KHẮP NƠI TRÊN THẾ GIỚI CẨN THẬN:
VC bây giờ đang tổ chức hoạt động từ thiện đại quy mô với chính cán bộ cao cấp VC và tay sai Việt Gian tại hải ngoại đứng thành lập các tổ chức từ thiện có tính cách quốc tế để vơ vét một cách toàn diện lòng hảo tâm của đồng bào hải ngoại đối với mọi tình trạng bi đát của người Việt, từ trẻ em mồ côi khuyết tật đến trẻ câm điếc, bệnh nhân phong cùi, nhà tình thương, đến trẻ em chúng gọi là "chất độc da cam" v.v., nhằm tập trung toàn bộ tiền từ thiện của người Việt hải ngoại vào túi VC, rồi từ đó chúng phân phát hay không và phân phát bao nhiêu đến các nạn nhân, chỉ có trời biết! Giống như chúng đã làm là tóm thâu hết mọi cứu trợ bão lụt trước đây (nhất là tiền bạc, phẩm vật) vào tay bạo quyền, rồi tùy bạo quyền phát ra bao nhiêu tùy ý. Chúng ta đã biết chúng làm ăn ra sao rồi! (chúng không cho phép tư nhân và các giáo hội độc lập làm từ thiện, và Hòa Thượng Quảng Độ từng bị tù vì cứu trợ đồng bào nạn lụt Sông Cửu Long trước đây!).

LƯU Ý:

TUYỆT ĐỐI KHÔNG BAO GIỜ CHO MỘT CẮC ĐỐI VỚI BẤT KỲ TỔ CHỨC TỪ THIỆN HAY CÁ NHÂN NÀO XIN TIỀN NGƯỜI VIỆT HẢI NGOẠI ĐỂ LÀM TỪ THIỆN MÀ CHÚNG TA THẤY CÓ BÓNG DÁNG VC SAU LƯNG HAY NGƯỜI CỦA VC CÀI TRONG BAN TỔ CHỨC, BAN ĐIỀU HÀNH, HỘI ĐỒNG QUẢN TRỊ..

Như tại Canada, chúng vừa thành lập một Hội Từ Thiện quy mô, có cả cựu đại sứ VC tại Canada trong Ban Cố Vấn và các Ban Đại Diện tại VN, và các Việt Gian gộc tay sai VC trong Ban điều hành, những tên sai anh em T.B. Triệu và Tứ để xin sỏ đại sứ VC can thiệp cho gia đình có biệt danh "Tổng trấn" Canada được xuất cảnh để định cư tại Canada trước đây.

Đồng bào lưu ý không bao giờ cho một cắc đối với các tổ chức THU TIỀN ĐỒNG BÀO HẢI NGOẠI CỦA VC, trá hình dưới hình thức từ thiện, nay đang được phát động mạnh mẽ bởi VC, mà điển hình là một tổ chức vừa đăng báo thành lập tại Woodbridge (phía Bắc Toronto), Ontario, Canada.

Khắp nơi VC sẽ thành lập các tổ chức từ thiện do VC đứng bên trong cầm cân nẫy mực vận động thu tiền đồng bào hải ngoại cho bạo quyền, giả danh làm TỪ THIỆN. ĐỒNG BÀO ĐỪNG BAO GIỜ SẬP BẪY VC! Chỉ làm từ thiện khi nào chính mình hoặc người của mình thân hành cầm tiền về trao phát tận tay đồng bào nạn nhân (chính mình cử người về phân phát, vào lúc bão lụt chẳng hạn). Ngoài ra không tin bất cứ tổ chức từ thiện hay tu sĩ quốc doanh nào. Vì có khi nào những vị chân tu (như các vị tu sĩ của Giáo Hội PGVNTN) được cho phép ra hải ngoại để vận động đồng bào tị nạn cứu trợ thiên tai hoặc làm từ thiện. Toàn là tu sĩ quốc doanh của Phật giáo hoặc Công Giáo. Qúy vị có bao giờ thấy một tu sĩ độc lập hoặc chân truyền được ra hải ngoại đâu. Chỉ có một su sĩ cao cấp chân truyền của Cao Đài ra hải ngoại, rồi cũng bỏ mạng, với bao nhiêu nghi vấn đầy mờ ám!

Đồng bào tị nạn đừng có bao giờ tin và cho các tu sĩ quốc doanh, dù thuộc tôn giáo nào, một cắc!, dù chúng nói là để làm cái gì!

Mấy lời cẩn báo gửi đến Đồng Bào VN khắp nơi, đặc biệt Đồng Bào Toronto và Canada sắp là NẠN NHÂN của tổ chức từ thiện lập bởi VC.

Xin theo dõi cuộc Thi và Chiến Dịch: "HÔ HÀO NỔI DẬY!" do Sĩ Phu VN và Phong Trào Hiến Chương 2000 phát động để chấm dứt bọn THÁI THÚ BẮC KINH tại Hà Nội nhằm cứu vãn giang sơn VN khỏi lọt vào tay bọn Tàu Phù, do bọn Thái Thú Bắc Kinh thi hành kế hoạch của Đảng CS Trung Hoa. Chúng đang làm mọi cách vơ vét đồng bào hải ngoại để cứu vãn chế độ đang trên đà sụp đổ với lạm phát ở mức gần 30%, thị trường chứng khoán sụp đổ, và đồng bào lao động, công nhân, viên chức không thể nào đủ sống đang đứng lên hoặc đình công khắp nơi. Chúng đang triệt để vơ vét đồng tiền cực khổ của Đồng Bào hải ngoại để cứu chế độ. Vậy Đồng Bào cho chúng chết luôn, không cho một xu. Đồng bào chỉ làm từ thiện khi chính mình làm, hoặc nhóm mình làm, không qua tay ai hết, không có bóng dáng VC. Không có nghe lời tu sĩ quốc doanh chia chác với VC.

Cẩn kính
VIET MARKETING

Nguồn: yahoogroups
Reply With Quote
  #2  
Hồ Công Tâm Hồ Công Tâm is offline
Thành Viên
 
Join Date: Oct 2009
Posts: 125
Thanks: 0
Thanked 2 Times in 2 Posts
Default

Old Ngày 26-11-2009, giờ 04:06
MỘT XU CŨNG ĐỪNG CHO

Lấy súng thù mà chống kẻ thù
Gửi tiền giúp giặc ấy là ngu
Sữa bò vắt kiệt nuôi bày thú
Tiền bạc tuôn ra cất trại tù
Cộng Sản độc tài thù vạn kiếp
Nhân dân thống khổ hận thiên thu
Lạc Quyên Từ Thiện: KINH TÀI ĐẢNG!
Nhất quyết đừng cho dẫu một xu

Hồ Công Tâm
Reply With Quote
  #3  
thiênhà,đặng thiênhà,đặng is online now
Thành Viên
 
Join Date: Sep 2009
Posts: 110
Thanks: 15
Thanked 11 Times in 9 Posts
Default Ma sờ gáy

Old Ngày 26-11-2009, giờ 06:49
Có phải chúng ta,một năm qua,lo sợ " ma" và sợ bị "sờ gáy" thì nay ma đả hiện ,sờ gáy,sờ cả túi tiên không ?
Giử chặt hồ bao,nghe các bác CĐVNTN,
T.H.
Reply With Quote
  #4  
TuDochoVietNam TuDochoVietNam is online now
Thành Viên
 
Join Date: Aug 2009
Posts: 193
Thanks: 12
Thanked 74 Times in 44 Posts
Default

Old Ngày 26-11-2009, giờ 07:42
Cai Thầu Từ Thiện

Đỗ Văn Phúc

Hàng triệu năm từ khi có mặt trên trái đất, con người đã phải đương đầu với quá nhiều tai ương. Thiên tai do các biến động của thiên nhiên thì có sức mạnh vạn năng mà dù khoa học của con người có tiến bộ đến đâu cũng chỉ có khả năng giảm thiểu sự thiệt hại chứ hoàn toàn không né tránh được. Chúng ta chỉ có thể ngăn ngừa các nhân tai hoặc các thiên tai xảy ra do hậu quả những hành động thiếu tính toán, bất cẩn của con người mà thôi.
Nhân tai nặng nề nhất mà nhân loại gánh chịu là các nền cai trị độc tài phát xuất từ sự điên cuồng của các cá nhân, hay do tham vọng quyền lực, tiền tài …
Cũng như thiên tai, nhân tai tác động hầu như trên mọi lãnh vực của đời sống. Từ nạn diệt chủng cho đến nạn suy đồi của nền văn hoá dẫn đến tiêu vong; cho đến dịch bệnh, tệ đoan, sự nghèo đói, khốn khó, thất học, vân vân.
Thế kỷ 20 đã mục kích hai nhân tai khủng khiếp. Đó là chế độ Quốc Xã Đức và chế độ Cộng Sản trên một phần ba nhân loại, và hiện còn tồn tại tại Việt Nam, Bắc Hàn, Cu Ba, Trung Hoa.
Cái nhân tai Cộng sản ở Việt Nam đã tạo ra nạn diệt chủng với tính mạng hàng triệu người trong và ngay sau chiến tranh. Nó đã và đang đẩy con người vào bần cùng, đói khổ, dịch bệnh, tạo thêm cơ hội cho thiên tai hoành hành làm dân đã khổ càng khổ thêm, đã nghèo càng mạt thêm. Về mặt chính trị quốc gia, thì rõ ràng Cộng Sản đang đưa tổ quốc đến bờ hủy diệt.
Đã là người thì dù không theo Chúa, theo Phật, ai cũng có ít nhất trong con tim mối đồng cảm với kẻ khổ đau, tuyệt vọng. Điều mỉa mai nhất là chính ông tổ Cộng Sản Karl Marx đã nói rằng chỉ có con vật mới quay lưng trước đau khổ của đồng loại. Nhưng lịch sử đã chứng minh rằng không những quay lưng, mà những người Cộng Sản còn nhởn nhơ vui thú trước những đau khổ mà chính chúng cố tình gây ra chong đồng bào, đồng loại.
Lòng nhân đạo là bản chất của con người, trừ phi bị giáo dục đầu độc trong một môi trường bạc ác. Giúp đỡ, cứu trợ, an ủi là những việc phước thiện ít nhất mà con người có thể làm cho nhau. Nhưng cho ai, làm sao để sự giúp đỡ của mình đến tay nạn nhân xa cách mình về địa lý; người ta phải nghĩ đến việc hình thành các tổ chức thường trực hay cấp thời nhưng có quy củ, kết hợp và điều động được nhân lực và khả năng, phương tiện.
Những tổ chức lớn mà người Việt biết đến nhiều là Hội Hồng Thập Tự, Caritas, USCC, World Vision… Ở Hoa Kỳ có hàng ngàn hội từ thiện, bao trùm nhiều lãnh vực khác nhau. Dưới đây là bản danh sách 10 tổ chức thu được nhiều tiền nhất tại Mỹ từ gần gần 1 tỷ đô la (Volunteers of America) lên đến 4 tỷ (Hồng Thập Tự Hoa Kỳ) mỗi năm. Đủ để thấy sức đóng góp vô bờ của người Mỹ ra sao:

1 American Red Cross
$3,664,173,984
2 Food For The Poor
$1,516,189,273
3 Feed The Children
$1,148,416,507
4 World Vision
$1,127,845,601
5 Brother's Brother Foundation
$1,086,409,372
6 AmeriCares
$1,060,453,642
7 American Cancer Society
$1,042,356,808
8 The Nature Conservancy
$910,675,081
9 Mayo Clinic
$855,071,087
10 Volunteers of America
$804,113,834

Trong sinh hoạt hàng ngày, chúng ta thường nhận được rất nhiều thư của các hội (đa số là của Mỹ) gửi đến xin tiền. Có ngày hai ba thư. Đa số là từ các hội cứu trợ cho thương, phế binh, cựu chiến binh… Các hội này rất khéo. Họ thường kèm theo những lá thư của các vị có tiếng tăm, từng giữ những chức vụ cao trong chính quyền, quân đội. Họ cũng in sẵn các tập label địa chỉ của chúng ta hay các tấm thiệp chúc Tết, Noel cũng in sẵn tên và địa chỉ của chúng ta kèm theo trong thư. Thư đầu, họ chỉ khiêm tốn xin những khoản tiền nhỏ từ 5 đến 10, 20 đồng. Sau khi đã nhận được sự ủng hộ của chúng ta, họ sẽ gửi liên tục và nâng số tiền xin lên cao hơn.
Trên đài truyền hình, thì có các hội cứu trợ cho trẻ em, phụ nữ khốn khó ở các quốc gia nghèo Phi châu, Á Châu, thậm chí cả các em thiếu ăn ở Hoa Kỳ. Các tổ chức thường đưa ra hình ảnh dễ thương nhưng lem luốc của các em, được giới thiệu bởi các khuôn mặt của quý bà, quý ông rất hiền từ, nhỏ nhẹ, kêu gọi sự thương cảm của khán giả.
Đối với đồng bào tị nạn Việt Nam, thì phong trào làm từ thiện cũng nở rộ từ những năm mới đây. Nào là giúp đỡ thương phế binh VNCH, tương trợ đồng môn, cứu trợ nạn nhân bão lụt, cô nhi, già yếu, nan y … Ngoài việc cứu trợ Thương binh và đồng đội VNCH là nhiệm vụ chúng ta vì Cộng Sản vẫn xem họ là thù địch; còn những thành phần khác phải là đối tượng của các cơ quan xã hội Việt Cộng. Không phải việc chúng ta. Từ những tổ chức xuất phát từ Hoa Kỳ, ngày nay có hàng đoàn hàng lũ từ Việt Nam mà thường xuyên và dập dìu nhất là dưới các màu áo nhà tu; Phật cũng như Thiên Chúa giáo. Trong lúc các vị chân tu biết lo cho đạp pháp và biết ưu tư đến tiền đồ dân tộc thì đang bị kềm kẹp, tù đày. Việc bọn thầy tu kéo nhau ra ngoại quốc xin tiền dễ dàng như thế phải làm cho chúng ta đánh dấu hỏi thật lớn.
Người viết đã có ít nhất hai lần đề cập và phân tích đến bản chất việc cứu trợ “từ thiện” ở Việt Nam. Vì thế, sẽ không nói gì thêm; nhưng sẽ đưa ra vài kinh nghiệm để quý độc giả suy nghĩ và có phản ứng thích đáng.

Chúng tôi luôn luôn ghi nhận thiện tâm thiện ý của quý vị bỏ công sức ra để làm từ thiện, xoa dịu khổ đau của đồng bào, đồng loại. Họ là những người cao quý mà người viết không dám xúc phạm đến.
Nhưng bên cạnh số nhỏ người cao quý đó, không thiếu gì bọn bất lương đang xem việc từ thiện là một nghề rất béo bở, dễ ăn, mà lại được ca ngợi. Bọn này đáng được gọi là “Cai Thầu Từ Thiện”
Trong một phóng sự đặc biệt trên truyền hình Mỹ ABC giữa năm này (2009), các phóng viên đã điều tra thật sâu, thật kỹ các tổ chức từ thiện cho Cựu Chiến Binh Hoa Kỳ, và đi đến kết luận rằng đa số tiền quyên góp từ các người hảo tâm thường đi vào túi các ông bà giám đốc, hoặc lương thiện hơn, là vào các chi phí hành chánh. Số tiền đến tay người thụ hưởng rất thấp. Có vài tổ chức bất lương mà phóng viên có nêu ra tên tổ chức, gần như 90% tiền quyên được là dành cho việc trả lương, tiền thưởng cho các vị trong ban Giám đốc mà thường các chức vụ chóp bu là của vợ chồng, con cái chia nhau nắm giữ. Họ có toàn quyền tự ấn định mức lương lên tới hàng triệu, hàng trăm ngàn đô la. Họ dùng tiền quyên góp để trả tiền cho những khách sạn loại sang, những chuyến du chơi ngụy trang dưới danh nghĩa công tác, những chiếc xe sang trọng cho ban Giám đốc, mua sắm đồ dung trong nhà vân vân. Thậm chí, có vị giám đốc dùng tiền để bao cho các bồ nhí tại các thành phố mà họ có đi qua công tác.
Thử tưởng tượng, chỉ với vài chục xu Mỹ, có thể cho một em bé nghèo bên Việt Nam ăn được một bữa "cao lương" mà em suốt đời không dám mơ đến. Nhưng người “Cai Thầu Từ Thiện” đem tiền về Việt Nam thì ở trong khách sạn 5 sao, mỗi bữa nhậu tiêu tốn hàng trăm đô la lẽ ra dành cho các em .
Sau đây là tên 10 tổ chức mà tiền chi phí hành chánh chiếm từ 49% đến 68%


1 American Tract Society
68.0%
2 Boys Choir of Harlem
66.3%
3 National Council of Negro Women
64.0%
4 Bay Area Discovery Museum
60.7%
5 The Fresno Metropolitan Museum
58.4%
6 Cherokee National Historical Society
58.2%
7 Southeastern Center for Contemporary Art
57.5%
8 National Museum of Racing and Hall of Fame
55.1%
9 Japanese Cultural Center of Hawaii
49.2%
10 Charleston Area Medical Center Foundation
48.8%

Phụ bản dưới đây là mức lương giám đốc của 10 tổ chức được đánh giá là có khả năng quyên góp “thấp”. Theo báo cáo, thì tại các tổ chức này, chỉ có tối đa 40% tiền quyên là đến tay người thụ hưởng.

1 Cranbrook Educational Community
$429,152
2 Hoag Hospital Foundation
$395,719
3 Fine Arts Museums of San Francisco
$365,132
4 FreedomWorks Foundation
$320,000
5 Zionist Organization of America
$315,385
6 Washington, D.C. Martin Luther King, Jr. National Memorial Project Foundation
$289,645
7 Liberty Science Center
$285,500
8 Riley Children's Foundation
$268,697
9 Mountain States Legal Foundation
$250,237
10 Center for Individual Rights
$245,849

Các thống kê trên có tính tiêu biểu chung; chứ không đề cập đến những tổ chức đại bất lương mà như đã nói, mà trên 90% tiền thu được chia cho nhau giữa các ông bà giám đốc dưới nhiều hình thức. Sự kiện xấu xa này không chỉ xảy ra trong các cơ quan từ thiện, mà ngay cả các tổ chức tôn giáo như chúng ta thỉnh thoảng vẫn nghe, đọc, hay xem trên các phương tiện truyền thông. Quý vị muốn nghiên cứu thêm, có thể vào các trang web dưới tiêu đề Charity; ví dụ trang sau đây: http://www.charitynavigator.org/
Riêng trường hợp Việt Nam, thì có quá nhiều bài báo đã chứng minh rằng tiền cứu trợ sau khi vào túi bọn cai thầu, giúp bọn chúng những chuyến du lịch ăn chơi miễn phí; kế đến là vào túi bọn cầm quyền Cộng Sản để chúng có tài sản hàng trăm ngàn, hàng triệu đô la; chỉ có trên dưới 5% là đến tay nạn nhân, nhưng cũng chất vật lắm mới nhận được.

Như thế, rõ ràng, việc làm từ thiện vô hình chung đã trở nên một loại dịch vụ, kinh doanh béo bở cho những kẻ bất lương. Nó làm xói mòn lòng tin của con người vào một công tác với bản chất rất cao quý mà chỉ những người có lòng vị tha, từ tâm mới dám đứng ra đảm trách. Nó gây băng hoại một nền đạo đức mà bao nhiêu giáo lý qua bao đời đã từng dày công gây dựng trong xã hội con người.
Và tàn nhẫn nhất là nó làm cho những nạn nhân khốn khổ trở thành những người bị lợi dụng, hình ảnh bị bêu ra hàng ngày trên màn ảnh, mà chẳng được thụ hưởng bao nhiêu đồng tiền đồng loại của họ phải đổ mồ hôi làm ra, nhưng do từ tâm mà nhịn bớt ăn tiêu để chia xẻ cho họ.
Lòng nhân ái thì không có biên giới màu da, chủng tộc, tôn giáo. Nhưng chắc rằng con người bình thường thì hành xử, chia sớt bắt đầu từ gần ra xa. Mong rằng người có từ tâm; sẽ không thể thiếu trí phán đoán để từ tâm của mình đặt đúng chỗ và không bị lợi dụng của bọn “cai thầu từ thiện” và bọn kên kên đang chực sẵn bên Việt Nam để chờ sà xuống ngấu nghiến bữa tiệc vô lương.

Đỗ Văn Phúc.


Kẻ Ăn Ốc, Người Đổ Vỏ

Luận Về Việc Cứu Trợ Nạn Nhân Các Loại Ở Việt Nam

Đỗ Văn Phúc.

Bên cạnh những sự kiện chính trị nóng hổi như sự ra đời các đoàn thể, đảng phái tranh đấu cho Tự Do Nhân Quyền ở Việt Nam, vấn đề cứu trợ nạn nhân các thành phần tại Việt Nam cũng là một đề tài vô cùng tế nhị và gây tranh luận lâu dài mà phía nào cũng đưa ra những luận cứ vững chắc, hợp tình để biện minh cho lập trường của mình.
Tệ nạn xã hội, thiên tai (bão lụt, hạn hán, sóng thần… ) thì thời nào cũng có. Từ xã hội nghèo đói cho đến xã hội văn minh giàu có, không ai dám nhận là đã xoá hết các tệ nạn đã đưa đẩy một tỷ lệ dân chúng lâm vào cách hoàn cảnh đáng thương. Ở Hoa Kỳ và các quốc gia Tây Âu, cũng có hàng trăm ngàn người không nhà, trẻ em khuyết tật, người già bị bỏ rơi, bệnh nhân các nan y không phương cứu chữa. Đó là những người hàng ngày sống trông chờ vào lòng nhân ái của đồng bào, đồng chủng.
Người ta nói “Chỉ có cầm thú mới quay lưng trước khổ đau của đồng loại.” Nói thế cũng chưa đủ, vì có nhiều loại thú cũng chẳng hề bỏ rơi đồng loại khi nguy biến. Đó là nói về phạm trù đạo đức mà tổ tiên chúng đã từng giáo dục qua những câu ca dao rất quen thuộc:

Nhiểu điều phủ lấy giá gương
Người trong một nước phải thương nhau cùng

Thấy người hoạn nạn thì thương
Thấy người tàn tật lại càng thương hơn

hoặc

Bầu ơi thương lấy bí cùng,
Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn

Truyền thống dân tộc Việt Nam đã bao đời chứng minh tình nghĩa đùm bọc nhau trong bao biến cố thăng trầm, qua bao tai biến thiên nhiên. Đó là việc hiển nhiên, không chối cãi và cũng không thể nại ra lý do để bài bác.
Tuy nhiên, chúng ta không xét vấn đề hời hợt bên ngoài mà không tìm hiểu nguyên nhân sâu xa của những tệ nạn. Có như thế, chúng ta mới tìm được cách giải quyết tận gốc rễ để giảm thiểu những nỗi khổ đau của đồng bào, đồng loại một cách có hiệu quả.
Đó là chúng tôi muốn đề cập đến phạm trù chính trị mà hiện những người Việt yêu nước đang phải dương đầu để giành lại quyền sống cho người dân Việt Nam tại quốc nội.
Ngày xưa, trước năm 1975, tuy bị chi phối bởi chiến tranh dai dẳng, tàn khốc, chính phủ VNCH cũng đã có những chương trình cải tạo xã hội. Ba mục tiêu chiến lược mà cố Tổng Thống VNCH Nguyễn Văn Thiệu đề ra sau khi đắc cử là:
“Xây Dựng Dân Chủ, Giải quyết Chiến tranh, và Cải tạo Xã hội.”
Khó mà bàn luận về thành quả của các mục tiêu này, vì chính TT Thiệu và nội các của ông đã bị chi phối bởi nhiều vấn đề rất phức tạp, khó khăn của chiến sự và sự bất nhất của đồng minh Hoa Kỳ trong khi Cộng sản Bắc Việt tập trung nỗ lực phá hoại các công cuộc xây dưng phát triển của miền Nam. Tuy nhiên đã có những cố gắng về phiá chính phủ trong việc giải quyết phần nào thành công những tệ nạn, cứu trợ từ các nạn nhân chiến tranh đến các nạn nhân xã hội.
Sau khi Cộng sản cưỡng chiếm miền Nam, họ tuyên bố các tệ nạn là sản phẩm của “Mỹ Ngụy”, là hậu quả của chiến tranh; vì họ cho rằng chế độ Xã hội Chủ Nghĩa của họ là thiên đường, không có những nạn bóc lột người và chính quyền của họ là ưu việt trong việc xây dựng “một xã hội phồn vinh hạnh phúc, vân vân.”
Thế nhưng đảng Cộng sản đã cầm quyền hơn nửa thế kỷ trên miền Bắc, và 32 năm tại miền Nam. Chúng ta thử rộng lương thông cảm hoàn cảnh chiến tranh mà chỉ tính khoảng thời gian 32 năm sau khi chiến tranh kết thúc. Người Cộng sản chiếm được miền Nam với một tài sản không lồ, một nhân lực hùng hậu có trình độ kỹ thuật, và một mức phát triển kinh tế tương đối cao trong khu vực các quốc gia vùng Đông Nam Á do chính quyền miền Nam để lại. Họ đã làm được gì ngoài việc lợi dụng quyền năng để cướp đoạt, bóc lột cho vào túi tham không đáy sau những năm dài đói khổ trong cái thiên đường XHCN miền Bắc?
Ngay khi loài người biết tập hợp lại để thành lập cơ cấu chính quyền, thì chức năng đầu tiên và quan trọng nhất là lo cho phúc lợi xã hội của người dân. Đó là vấn đề an sinh xã hội. Các chức năng khác như quốc phòng, phát triển kinh tế, giáo dục... cũng chẳng qua là để hỗ trợ, bảo đảm cho việc phát triển an sinh.
Trong cuộc kháng chiến chống quân Minh do Bình Định Vương Lê Lợi khởi xướng, nhà mưu lược đại tài Nguyễn Trãi đã soạn ra một bản văn hùng hồn lên án giặc Minh và kêu gọi toàn dân kháng chiến. Đó là bản “Bình Ngô Đại Cáo” mà đã mở đầu bằng câu:
“Việc trị nước cốt để an dân.”
Chức năng chính quyền là làm cho dân giàu, nước mạnh. Chính quyền có khả năng thu thuế và có điều kiện vận động để thực thi mục tiêu an dân. Vấn đề xã hội phải được nâng lên hàng đầu cốt làm sao cho nơi nơi, người dân sống ấm no, hạnh phúc.
Thực tế hàng chục năm qua đã chứng minh, ngụy quyền Cộng sản không những không quan tâm đến giải quyết vấn đề an sinh xã hội, mà còn góp phần làm cho các tệ nạn tăng nhanh do những chính sách hà khắc, bóc lột. Họ chỉ thực sự quan tâm đến việc củng cố guồng máy cai trị và sự vững mạnh của đảng Cộng Sản để bảo vệ cho quyền lực và lợi nhuận riêng của đảng; hay nói đúng hơn, của những đảng viên nòng cốt.
Vì thế, chúng ta không lấy làm lạ rằng trong khi có hàng triệu người dân chật vật kiếm miếng ăn, sống chui rúc trong những căn nhà ổ chuột, lang thang ngoài hè phố, đói rách nơi rừng thiêng nước độc, phải bán con, đợ vợ thì có hàng trăm viên chức cao cấp trong đảng có tài sản từ hàng trăm triệu đến hàng tỷ đô la. Số cán bộ Cộng sản trung cấp nay là các nhà tư sản đỏ, cũng có tài sản hàng triệu đô la mà không phải do khả năng kinh doanh thực sự, mà chỉ do quyền thế hối mại, tham những, ăn cắp từ công khố, từ tiền viện trợ của nước ngoài, từ tiền do sách nhiễu đồng bào. Họ không chừa một ngõ ngách nào trong sinh hoạt xã hội mà không lợi dụng để kiếm đồng tiền bất chính.
Do đó, các tệ nạn còn lại sau chiến tranh đã được nhân lên gấp bội. Lực lượng nạn nhân từ những người thiếu may mắn của miền Nam trước đây, nay được tăng cường thêm hàng triệu người do hậu quả chính sách đuổi dân thành thị đi xây dựng khu kinh tế mới, cải tạo “ngụy quân, ngụy quyền”, cải tạo công thương nghiệp, tập sản hoá, hợp tác hoá, bán bãi vượt biên. Dân đã nghèo, càng nghèo thêm. Dân đã đói, càng thêm đói.
Cho đến khi nhìn thấy nguồn lợi từ du lịch, Cộng sản đã đổ tiền vào xây dựng những khu du lịch bề thế để hấp dẫn khách nước ngoài. Sự phát triển thiếu cân bằng giữa các lãnh vực đã đưa đến hậu quả là sự phồn vinh hoành tráng bên ngoài ở một vài trung tâm du lịch trong khi chỉ cách đó chừng vài trăm thước, là cảnh bùn lầy nước đọng của những cư dân thành phần mạt hạng trong xã hội. Và hậu quả nặng nề nhất ảnh hưởng đến suy đồi đạo đức xã hội là đưa đẩy một số lớn các thanh niên thiếu nữ vào con đường bán thân vì chỉ có cách đó mới sống còn trong cái xã hội bắt đầu tiêm nhiễm những xa hoa của chế độ tư bản do du khách và các tư sản đỏ mới nổi lên phô bày ra.
Ngụy quyền Cộng Sản không những không chú tâm giải quyết tệ nạn mà còn tạo thêm ra tệ nạn. Đáng trách hơn, họ còn lợi dụng các tệ nạn, thiên tai để moi tiền cứu trợ.
Từ hàng chục năm qua, chúng ta đã đọc trên các báo những tin tức về các phái đoàn trong nước, của người Việt hải ngoại quyên góp tiền để cứu trợ các thành phần nạn nhân từ tệ nạn xã hội cho đến thiên tai. Rất nhiều, nếu không nói là hầu hết, đều kể ra việc các viên chức các cấp trong guồng máy ngụy quyền Cộng sản đã ngăn cản, gây khó dể, đe doạ... nhằm giành lấy số tiền, phẩm vật cứu trợ để chia chác nhau. Họ đã thay gạo ngon bằng gạo mục trong các kho nhà nước để cấp phát cho nạn nhân. Họ đã lập ra danh sách những bà con bạn bè để nhận quà thay vì những nạn nhân thực thụ. Họ đã cưỡng ép người thụ hưởng phải ký giấy nhận đủ tiền, nhưng chỉ trao cho khoảng một phần mười số tiền hay phẩm vật cứu trợ. Họ đã tuyên truyền lập công trong việc cứu trợ cho nhà nước Cộng Sản thay vì nói thật đó là tấm lòng của những người Việt Hải ngoại hay những cơ quan từ thiện quốc tế.
Họ đã gửi ra nước ngoài những tu sĩ quốc doanh để vận động quyên góp tín đồ gửi tiền về xây dựng nhà thờ, chùa chiền trong khi có hàng trăm cơ sở tôn giáo bị họ tịch thu từ hàng chục năm qua vẫn chưa được hoàn trả. Dù các giáo hội Thiên Chúa giáo hay Phật giáo, Cao Đài, Hoà Hảo đã lên tiếng khẩn thiết để đòi lại.
Họ thu thuế người dân, họ nhận tiền viện trợ từ các quốc gia, các cơ quan quốc tế thì họ phải sử dụng tiền đó vào việc phát triển, phúc lợi.
Các quốc gia, các cơ quan tài trợ ngoại quốc khi cho nguỵ quyền Cộng sản Việt Nam vay nợ đã đặ ra những điều kiện này nọ về cải cách chính sách, giải quyết vấn đề dân chủ, nhân quyền. Trong khi tập thể người Việt “Chống Cộng” hải ngoại cho không mỗi năm hàng 3, 4 tỷ đô la mà không có một đòi hỏi điều kiện nào cả! Thật là rộng lượng dễ tính đến mức độ phải nói là xuẩn động. Chúng ta có người đã lao động cực khổ “cày” hai ba job, chịu thương chịu khó mỗi tuần hàng 50, 60 giờ trong các công xưởng của Mỹ để rồi đưa vai ra gánh giùm các gánh nặng của Cộng sản cho chúng rảnh tay làm những việc đàn áp nhân dân, làm giàu riêng cho bản thân, gia đình. Chúng tôi đã nghe chuyện những con em cán bộ Cộng sản đi du học tại San Francisco mua nhà hơn nửa triệu đô la bằng tiền mặt; đi mua sắm hàng ngàn đô la mồi lần trong các shopping mall sang trọng. Chúng tôi đã nghe kể các “phu nhân” các cán bộ CS đi du lịch bên Trung hoa vung hàng ngàn đô la tiêu xài dễ dàng như chúng ta xài bạc chục bên Mỹ này.
Sau cơn bão cuối năm 2006 vừa qua tàn phá các tỉnh miền Trung, ngụy quyền CS tuyên bố chi ra khoảng 2 tỷ đồng Việt Nam (khoảng 150 ngàn đô la) để cứu trợ nạn nhân tỉnh Quảng Trị. Trong khi đó, hai cán bộ đảng về hưu đã được cấp từ 6 đến 8 tỷ bạc để mua xe hơi đời mới. Cần lưu ý rằng chỉ tại Việt Nam và các nước Cộng Sản, ngoài hệ thống chính quyền để điều hành công việc nhà nước, còn tồn tại song song một hệ thống đảng đồ sộ hơn, đông đảo hơn để lãnh đạo chính quyền. Mà người dân vừa phải đóng góp nuôi trả chi phí cho cơ quan công quyền, lại vừa trang trải cho cái hệ thống đảng lãnh đạo này. Có rất nhiều cán bộ các cấp vừa nắm quyền trong đảng vừa trong chính quyền nên đã xem như hưởng hai lần phúc lợi.
Chúng tôi không dám nghi ngờ thiện ý của những cơ quan, những cá nhân quyên góp tiền về cứu trợ đồng bào (dù rằng không thể không có những phần tử xấu lợi dụng để mưu lợi riêng tư, lấy tiền bỏ túi hay mưu cầu danh vọng). Chúng tôi cũng không hề nói rằng những vị làm từ thiện là tay sai Cộng Sản như đã từng có người lên án gay gắt. Về mặt đạo đức, chúng tôi đánh giá cao và vinh danh những hoạt động từ thiện vì đó là sự băn khoăn, sự cảm thông sâu sắc đến những đau khổ của đồng bào trong nước. Nếu chính phủ CS đã hết lòng lo toan mà không có khả năng làm xuể, chúng tôi sẽ xung phong góp phần. Nhưng thử nghĩ cứ 100 đô la chúng ta gửi về, chỉ có vài đô la đến tay người đáng nhận, còn lại thì vào túi bọn cán bộ. Như thế, sự giúp đỡ của chúng ta giải quyết được gì? Có thể coi là chúng ta đạt được mục tiêu cứu trợ không?
Không phải những người không ủng hộ việc cứu trợ là vô tình với nỗi đau của đồng bào. Họ có cách nhìn khác. Ví như một người bệnh mà vi trùng đã ăn vào máu cần được mổ xẻ, chữa trị tận gốc thay vì chỉ dùng thuốc đỏ bôi xoa bên ngoài vết lở lói. Cái vi trùng độc hại này là cơ chế Cộng sản đang cầm quyền mà ngày nào còn tại vị, thì tệ nạn vẫn còn và càng gia tăng. Thế nên hải ngoại mới có những Trần Văn Bá, Nguyễn Quốc Túy, Võ Đại Tôn, Hoàng Cơ Minh và hàng ngàn chiến sĩ quốc gia đang ngày đêm hoạt động trong các lãnh vực để tiếp tục cuộc chiến tranh chính trị, ngoại giao để chống nguỵ quyền CS. Thế nên trong nước mới có Hoà Thương Quảng Độ, Huyền Quang; những linh mục Nguyễn Văn Lý, mục sư Hồng Quang, những người tranh đấu Nguyễn Đan Quế, Phạm Hồng Sơn, Đỗ Nam Hải... Và lực lượng này mỗi ngày mỗi được tăng cường thêm dù bị đàn áp, tù đày, nhục mạ.
Những tưởng rằng sau khi Liên bang Sô Viết và khối CS đông Âu sụp đổ, sẽ là cơ may cho Việt Nam thoát khỏi ách Cộng Sản. Vì trong thời điểm đó, Cộng sản VN vừa mất chỗ dựa về kinh tế từ Liên Sô, vừa đương đầu với thái độ thù nghịch của Trung Cộng, lại vừa bị các nước Tây phương cấm vận. Thế nhưng họ đã sống sót nhờ vào lòng hào phóng của chính những “Người Việt Chống Cộng” tại Hoa Kỳ và các quốc gia tự do. Trong thời kỳ chiến tranh, 17 triệu dân miền Nam nhận khoảng hơn 1 tỷ đô la viện trợ, mà phần lớn là đổ vào quân viện. Chỉ một phần rất nhỏ là dùng cho việc phát triển;. Thế mà Việt Nam Cộng Hoà đã phát triển tiến bộ hơn rất nhiều nước Đông Nam Á, giàu có hơn Thái Lan, Philippines, Đại Hàn. Thập niên 90, khi đất nước nằm trong bàn tay cai trị của Cộng sản, người Việt hải ngoại đã chuyển về nước từ hai, ba tỷ đô la mỗi năm qua các hình thức du lịch, thăm nhà, giúp đỡ thân nhân, bạn bè; và ngay cả có những con nai tơ đem hàng trăm triệu đô la về đầu tư để cuối cùng tiền mất vào tay Cộng sản, thân mang tù tội.
Duy chỉ còn lại một đối tượng mà chúng ta phải cưu mang. Đó là các anh em Thương phế binh của Quân Lực VNCH mà Cộng sản đã hất hủi họ, xua đuổi họ ra bên lề xã hội ngay khi chiếm đoạt miền Nam. Họ đang sống những ngày cuối đời tàn tạ, đau đớn nhục nhằn thực sự cần đến sự lưu tâm của chúng ta.. Chúng ta không thể mong chờ ngụy quyền CS giải quyết cho họ, mà đó là bổn phận của chính chúng ta, những người bạn chiến đấu, những sống sót nhờ sự hy sinh của họ.

Để có đề tài suy ngẫm chúng tôi xin kể lại chuyện năm 1994, khi chúng tôi về Washington DC để vận động Quốc Hội Hoa Kỳ ủng hộ cho phong trào đấu tranh Nhân quyền tại Việt Nam. Chúng tôi đã cay đắng nghe một lời bình phẩm từ một quý bà đang làm trợ lý bộ Ngoại Giao: “Quý ông muốn chúng tôi có biện pháp kinh tế với chính quyền Cộng sản Việt Nam thì trước hết, quý ông phải vận động, giáo dục đồng hương quý ông đã. Chính họ và quý ông đã nuôi dưỡng chế độ Cộng sản cho nó tồn tại đó.”
(Đầu năm Đinh Hợi, 2007)
Reply With Quote
  #5  
skycry skycry is online now
Thành Viên
 
Join Date: Jun 2009
Posts: 92
Thanks: 1
Thanked 13 Times in 8 Posts
Default

Old Ngày 28-11-2009, giờ 13:37
Mời các bạn đọc bài của 1 người tại Việt Nam về vấn đề từ thiện = "ăn cướp cơm chim" của bè lũ "đầy tớ nhân rân" việt gian cộng sảng:


Lại nói về v/đ từ thiện thì sẽ có người không đồng ý vì họ vẫn sống theo đạo đức , lương tâm của con người nên rất dễ gây tranh luận . Họ luôn tâm niệm rằng mình làm từ thiện sẽ giúp cho tâm hồn thanh thản , lương tâm không cán rứt v.v....

Thật ra nếu trực tiếp trao tận tay những người khốn khó thì cũng nên làm lắm chứ .Ngược lại , nếu qua tay bất cứ một đoàn thể nào thì tôi chắc chắn 100% những đồng tiền mồ hôi nước mắt của quý vị sẽ KHÔNG BAO GIỜ đến đầy đủ (có khi không hề đến) những người cần cứu giúp .

Điển hình như mấy năm trước vụ sập cầu Cần Thơ đã làm cho bà con phải động lòng . Một số anh em quen biết có ngỏ ý nhờ tôi bớt chút thời gian giúp họ chuyển tận tay cho những gia đình thật sự đang gặp khó khăn . Không những ở HN mà ngay chính người dân trong nước cũng rủ nhau tự động quyên góp rồi đem xuống tận nơi cho đồng bào .
Thấy không thể ăn trên sự khổ đau của những gia đình này khi bà con tự túc giúp họ nên bọn Vc vội vàng ra thông báo cấm tiệt những cá nhân , đoàn thể nào đến trực tiếp giúp với những lời lẽ mang đầy tính chất hăm dọa như :
" Tuyệt đối cấm chỉ bất cứ cá nhân , đoàn thể nào đến giúp những gia đình gặp nạn mà không thông qua UBMTTQVN . Nếu ai cãi lịnh sẽ bị nghiêm trị "

Đọc được những lời lẽ như trên thử hỏi có ai dám bạo gan làm việc thiện mà bị bắt hay không ? Bản thân tôi phải khước từ những tấm lòng hào hiệp của anh em , tuy trong lòng cũng áy náy ít nhiều .

Cách đây khoảng 6-7 tháng gì đó , một phóng viên của 1 tờ báo đã "cả gan" tìm hiểu rồi móc ra hiện nay số tiền quyên góp gần 2 tỷ bạc vẫn còn nằm yên trong quỹ của UBMTTQVN !? Những tưởng rằng câu chuyện sẽ được phanh phui đến nơi đến chốn nhưng....bọn chúng phù phép thế nào để mọi chuyện chìm vào quên lãng !!!

Như vậy chúng ta đã thấy rõ bộ mặt của cái gọi là UBMTTQVN của Vc như thế nào rồi .
Nói đến những chuyện từ thiện này cần phải có rất nhiều thời gian mới hết được .

Django
Reply With Quote
Góp ý

Thread Tools Search this Thread
Search this Thread:

Advanced Search
Display Modes

Quyền Hạn Diễn Đàn
Diễn Đàn Jump


Múi giờ thành phố Sàigòn GMT +7. GIỜ VIỆT NAM LÀ: 21:58.


Powered by vBulletin® Version 3.8.4
Copyright ©2000 - 2010, Jelsoft Enterprises Ltd.



Vietland does not own copyright on Vietland.net .
Opinions expressed on Vietland are those of the individual posters and do not necessarily reflect the opinions of Vietland or its staffs.
All text is available under the terms of the GNU Free Documentation License .
Vietland Articles, News may be freely distributed and used for non-commercial.
"Vietland là một diễn đàn thảo luận công cộng, BBT chỉ giữ phần điều hành về kỹ thuật,
mọi bài viết là do chính thành viên ghi danh tự đăng lên, không nhất thiết là quan điểm của vietland và
BBTVL hoàn toàn không chịu trách nhiệm về nội dung của những bài viết đó. Mọi sự khiếu nại xin liên lạc trực tiếp với thành viên đăng bài".
Vietland không giữ bản quyền, tất cả các bài vở , hình ảnh của Vietland đều có thể phổ biến tự do mà không cần xin phép trước .
Mọi thắc mắc xin liên lạc BBT Vietland tại email info@vietland.net